SAVIOR

pairing: kokonoi hajime & inui seishu

if you love me, really love me so tell me

1.

Ngày 3 tháng Hai. Chỉ mới sớm khi mà cái tinh mơ buổi sáng còn chưa tỏ rõ cùng với âm thanh lanh lảnh chim hót trên cành diên vĩ, tiếng chuông cửa đã rộn ràng bên tai. Tôi vắt tạm cái áo bên giường lên người rồi mở cửa, giọng làu nhàu khó chịu.

“Ai vậy?”

Đáp lại là tiếng của vị đồng nghiệp, quen nhau đủ lâu để nhìn thấy khuôn mặt nó phía sau cánh cửa và rồi tôi đóng sầm lại. Lê từng bước đến bộ sô pha mềm mại sẵn trước phòng khách và tay chỉ chỉ vào cái điều khiển gần đấy để cái người không được chào đón kia ném qua.

“Thay đồ mau. Mày phải làm việc ngay.” – Thằng Xuân bắt đầu lải nhải về cuộc sống của tôi chắc mẫn rằng tôi bê tha, hư hỏng lắm, nó ném cặp tài liệu vào mặt tôi như vứt vào thùng rác, hợp lí hóa chữ “đúng nơi quy định” ấy. – “Ôi chao, mày trông quá sung sướng làm sao. Nhậu nhẹt, bar bủng và cả tá tàn thuốc dưới sàn đéo giống với một thằng làm báo chút nào. Thức tỉnh đi, thằng ngu kia.”

Rồi nó giơ bàn chân trước mặt tôi, tởm thật. Ti vi đang chiếu cảnh người đẹp đang cãi nhau với một gã đàn ông cao hơn nàng cả cái đầu, nàng giận dữ và bỏ đi. Thằng Xuân đá tôi xuống đất như đá vào cái vỏ lon rỗng ven đường, mà tôi thật ra cũng chả khác gì. Bụng dạ này đang hổi lên vì rượu whisky vẫn còn sót lại đêm qua. Mặt tôi úp xuống đất, còn mông thì bị nó gác chân lên như thể nó là chủ nhà. Bất chợt thế khiến tôi choáng váng, nổ đom đóm trong đầu, đôi mắt mờ mịt tèm nhem ghèn mắt từ ban sáng. Người tôi đau ê lên còn nó ngồi lên sô pha cứ-như-một-vị-vua-thực-sự.

Giằng co như thế cả buổi sáng, tôi và nó cũng ra ngoài bằng bộ dạng tươm tất, chỉn chu nhất. Gặm vội ổ bánh mì ven đường rồi nhóp nhép trên cái ô tô to bằng cái bánh xe bò của thằng Xuân, tôi cứ như thằng đần cứ cười hề hề khi thấy vụn bánh mì rơi xuống xe nó. Đây là sự trả đũa dành cho tội lỗi gọi tôi vào ban sớm.

Xuống xe, tôi cảm thấy cái đầu nhuộm hồng của nó gần chuyển sang hẳn màu đỏ chói, mặt nó nhăn lại, hai đầu lông mày nó chụm lại vào nhau như thể nó dùng keo dính lại với nhau. Nhìn nó chíu khọ khiến tôi thoả mãn lòng mình, thong thả bước vào trụ sở, tôi lại tự giác thẳng lưng, thắt chặt cơ hoành để tiến tới căn phòng nơi có lão sếp vô cùng đáo để. Cứ như lão ta có vạn con mắt, vạn cái miệng để nhìn thấu người khác mà độc mồm độc miệng bằng những cái vệt “đen nhơ bẩn” của họ. Nhìn thấy tôi, lão nhấm môi bằng một ngụm trà, cái thứ trà mà lão đã phải chờ cả tháng trời từ Anh quốc sang, ta phải chấp nhận rằng nó thơm thì thơm thật nhưng nó chẳng là gì so với một ngụm rượu sánh đỏ tối qua (dù rằng đến sáng nay nó đã tồi tệ vô cùng). Lão lia mắt từ đầu đến chân làm tôi phải tự hỏi liệu có cần xoay một vòng cho lão ướm thử số đo để may một bộ vest thật chảnh không và tôi làm thế thật.

“Chà chà, tôi chẳng thể ngờ là Ngài đây lại đến nhà tôm, thứ lỗi cho tôi vì không có ghế rồng để Ngài đây an tọa.” – Lão cất lời trong khi tay vẫn xoành xoạch kí sấp giấy trên bàn.

“Vậy, tôi xin cáo từ.” – Tôi xoay người và cố ý gõ thật mạnh gót giày vào nền, trông kiêu cực kì. Và đáp lại cú xoay 180 độ hoàn hảo của tôi là cán tài liệu đập vào gáy. Tôi cảm thấy cái đầu tôi hôm nay cứ như bị nguyền rủa. – “Ặc, đ-đau”

“Cho cậu 3 tháng để hoàn thành xong chuyên mục này. Đừng quên là sau 3 tháng đó, rời đi hay không là quyết định của cậu.”

Tôi không đáp lại, lấy tài liệu và đi thẳng đến nơi thằng Xuân đang dựa người vào uống cà phê. Cốc giấy chứa bột cà phê hòa tan dở tệ. Bất chợt, tôi có suy nghĩ tôi muốn đấm vào mặt nó, không chỉ vì sự oan ức của giấc ngủ sáng nay, không chỉ vì nó giơ cái chân trước mặt hay giẫm lên mông tôi mà còn là đến đây để nhận việc rước thêm đau đầu và đơn từ chức đặt trước. Nhưng tôi không làm thế, coi như là chút lương tâm bằng hữu gì đó còn sót lại trong tôi.

“Đừng có bướng nữa. Điên vừa thôi.”

Đấy là câu nói cuối cùng mà nó dành cho tôi sau khi chạy theo một nữ đồng nghiệp xinh đẹp nào đó mới vào làm mà tôi không biết tên.

Bầu trời trong xanh càng cao lên khiến tôi lại hờ hững hơn một chút. Cái se lạnh đầu năm bao quanh đầu ngón tay, tê tái cả lòng người. Tôi bước vào phòng làm việc, mọi người cao hứng chào hỏi, tôi cũng thuận phép đáp trả. Nhìn cái bàn làm việc mà bản thân tôi năm qua còn chưa ngồi được chục lần, nhiều đồng nghiệp còn chưa biết tên đã đổi thành người nào đó xa lạ hơn. Bàn làm việc tôi cũng chả chứa thứ gì quá quan trọng, ngoài mấy hộp bao cao su còn đát mà thằng Xuân nhét vào sâu trong hộc bàn là có thể đem về sử dụng ngay tối nay thì chẳng có thứ gì tôi muốn đem về nhà. Thời gian của tôi có hạn mà, có thể từ bây giờ đến ba tháng sau tôi sẽ chẳng ngồi ở đây được mấy lần thế nên phải mang về trước, hoặc là phiền thằng chó Xuân đóng thùng gửi về giúp. Tôi chọn phương án thứ hai nên dẹp phăng chuyện tìm đường đến phòng in ấn tìm thùng các tông.

Không khí trong phòng lại trở nên yên lặng, âm thanh đánh máy sà vào tai khiến tôi rùng mình. Tôi chẳng thích âm thanh này dù chỉ một chút, thứ khiến tôi khó chịu hơn là tiếng sọt soạt từ giấy báo, tiếng người khác hít thở, hay tiếng nhai chóp chép kẹo chíp chíp từ miệng thằng Xuân gần đó. Chịu vậy. Đá chiếc ghế xoay của mình đến chỗ nó, nó cũng đang đọc tài liệu của mình thế là tôi đá lại bàn mình, lấy tập tài liệu mà lão sếp trịnh trọng đưa vào đầu rồi lại đẩy về bàn nó.

“Mày bị ngu à?”

Thế là tôi dốc hết mớ kẹo dẻo vào mồm, nhai ngấu nghiến. Nó trợn mắt rồi cười khinh khỉnh, nó kéo hộp bàn, lôi ra một bịch lớn kẹo chíp chíp “trọng lượng 2 kilogram” và tỏ ánh mắt – Em thích ăn kẹo của anh đến thế sao?

Ôi tôi đéo thèm chấp cái thằng trẻ trâu ấy.

Thằng Xuân chó đang tìm hiểu về chuyện rùng rợn dài kỳ trên tạp chí, mấy cái chuyện chẳng thể giải thích bằng khoa học vật chất kia khá được độc giả yêu thích, đặc biệt là từ độ tuổi thiếu niên và cả tôi cũng khoái đọc, song vì chiêu trò nên cách một tuần mới có chuyên mục rùng rợn đấy. Có nhiều khi công tác, nó còn gọi điện thoại đường dài ủ rũ gặp chuyện không hay, lúc đó tôi cũng có thể tưởng tượng được trong đầu cái mặt xịt ra ỉa xìu như bóng bay của nó.

Xuân trợn mắt rồi nhìn vào tập tài liệu với cái bì đựng ngoài trông không thể công chúa hơn.

“Lão ta hết bìa đựng rồi à? Chơi cái màu hồng hơn cả bọn yêu nhau ấy.” – Nó mở bìa, đập vào mắt bọn tôi chính là tờ giấy A4 in chữ viết tay. Lần này, tôi phải lấy thông tin từ gia đình nạn nhân vụ án đã xảy ra 12 năm về trước. Tờ giấy kia chính là bản photo lại ảnh chụp đơn tuyệt mệnh của nạn nhân, từng dòng chữ xiêu vẹo, cùng với những chấm đen to khoảng 3-4.5 cm ở tỉ lệ thực, tôi đoán rằng đó là vết máu rơi từ mặt nạn nhân – chủ nhân bức thư đã bị tra tấn ngay sau đấy. Cả tôi và Xuân đều im bặt đi khi thấy tờ giấy kia, và cũng chẳng nói câu gì lúc lật tiếp những trang tài liệu phía sau. Từ bối cảnh nạn nhân, các mối quan hệ nhập nhằng phức tạp cho đến các thói quen nạn nhân từ lời khai của người quen, tất cả mọi thứ của một con người được ghi chép lại, cảm tưởng cả tôi và thằng Xuân có thể mường tượng ra một ngày nạn nhân như thế nào, trải qua ra sao. Bọn tôi không nhịn được mà rùng rợn.

Tôi đóng tài liệu lại, tay cởi khuy áo sơ mi trên cùng. Nó cũng đang đọc tài liệu của mình, vừa lầm bầm ghi chép vào cuốn sổ tay chút ét mà từ vài năm trước đã thấy nó khoe rằng mua được bên Thái Lan, có lẽ nó đã vô dụng ngay từ đầu để tỏa sáng vào những khoảnh khắc như thế này. Chẳng phải đau thương, cảm thông cho nạn nhân trong mớ tài liệu mà là cảm giác tội lỗi khi đi bới móc nỗi đau của người khác sau chục năm muốn quên đi. Mà đau xót kia, chính là dây gai hằn trên da, thời gian qua sẽ quen dần nhưng khi có ai đó chạm vào thì dây gai kia thắt chặt hơn. Công việc của tôi là thế, kẻ lấy một món tiền bằng tiền nhuận bút khủng lồ bằng cách rạch nát người khác bằng nỗi đau. Trông cái nghề báo chính chắn mà thật bổ báng, đạo mạo làm sao.

Những lúc như thế, có lẽ nó sẽ đưa tôi vài cái nhìn trông ngu không tả để an ủi tôi, và lần này, mức độ ấy càng được thể hiện ở một sắc thái mới – lố lăng hơn. Đúng hơn là, Xuân nó ngu ngốc ở một đẳng cấp nào đó rất cao. Nó đưa tôi cả bịch kẹo dẻo chíp chíp kia (túi 2 kí lúc nãy ấy), mặt chừng cảm thông cho tôi lắm. Có khi tôi nghĩ tôi nên cùng làm cái chuyên mục phi vật chất kia với nó, nhưng nghĩ rồi lại thôi.

Thằng Xuân kia ngu lắm nhưng tôi cũng hiểu nó rõ ràng. Nó chỉ muốn tôi ổn hơn (với túi kẹo dẻo 2 kí lô) và còn vỗ lưng tôi vài cái.

“Thì làm thôi, phải vẻ vang từ đầu đến cuối chứ.”

2.

Luồng ánh sáng sặc sỡ từ mọi phía soi rõ lối đi phía đằng trước, thanh âm réo rắt gọi mời thu hút khách tới thăm. Tôi cẩn thận lách mình vào đám đông và thả luôn cái tôi xấu xa vào trong ly Rum đang cầm trên tay, mùi vị của chất lỏng lên men u mê cả thần trí, hết ly này đến ly khác. Mắt tôi mịt mờ, đâu cũng là những ngôi sao mờ ảo.

Thằng Xuân ngay sát bên thì cùng với một cô nàng đá lưỡi, nhìn bọn nó hí hửng làm tôi cứ bực bội. Chẳng có lấy một cô gái nào đó khiến tôi chết mệt vì cách nàng yêu kều, cách nàng vờ vĩnh, cách nàng nói chuyện, vì mọi thứ của nàng. Suốt những tháng bỏ việc, đến quán bar hay gì đó, tìm một cô nàng với khuôn mặt đẹp, thân hình bốc lửa, mông to mà chìm đắm trong nhục dục. Chào hỏi là những nụ hôn sâu, tạm biệt vào sáng mai khi mớ bao cao su trong thùng rác. Chẳng ai nợ ai, thứ tôi và cô tìm chính là những người khiến bản thân tạm thời thoả mãn, vui sướng, quên đời. Nhục dục cùng phụ nữ, thuốc lá, rượu ngoại đắt tiền khiến tôi quên bẵng đi những điều tồn đọng trong lòng kia.

Tôi nghĩ chắc thằng Xuân tối nay sẽ cùng cô bạn kia làm thứ gì đó cho nên vứt dưới băng ghế nó hộp bao cao su mới căng. Còn mình thì rúc vào phòng vệ sinh rửa mặt, cái lạnh tỏa ra xung quanh. Ánh sáng trong phòng vệ sinh màu đỏ, khá hay trong việc thiết kế nhưng tính ứng dụng không cao tí nào. Hơi nóng xốc ra từ rượu ngấm lên mặt khiến tôi hơi chóng mặt, mặc dù tôi còn chả say nỗi, vốc nước lạnh vuốt mặt, tôi vẫn còn khá ổn khi tự ngắm bản thân trên tấm gương. Một khuôn mặt đẹp trai, quyến rũ nhất khi rượu vào, tôi còn phải tự cảm thán như thế.

Cơn thèm thuốc lá có thể ập đến bất cứ lúc nào, ngay bây giờ nó đã râm ran trong thần kinh. Bao thuốc lá có sẵn trên tay nhưng bật lửa thì vừa nãy, thằng Xuân vừa mò túi lấy đi mất. Làm ba cái trò như vừa cắn thuốc: nó bấm xuống và để trước lưỡi mình rồi đốt. Trông nó điên loạn như thế khá vui vậy nên tôi quên mất phải lấy lại. Và giờ thì, cơn thèm thuốc đã cào đến ngón tay tôi, ngưa ngứa, muốn phun trào trong từng mạch máu. Một con nghiện thuốc điển hình là tôi đây chẳng còn cách nào phải phục tùng ngay lập tức. Liếc mắt, cách tôi vài chục bước, có người cũng vừa dùng bật lửa, tiếng “cạch” dứt khoát quen thuộc.

“Xin chào. Có thể cho tôi mượn bật lửa chút không?”

“Ồ. Dĩ nhiên rồi.”

Cậu trai với mái tóc vàng óng đang mân mê điếu Nat Sherman quay lại và trả lời. Chà, tuyệt thật đấy. Tôi thầm cảm thán trước sự thân thiện của cậu ta và ở vài giây tiếp theo, cậu ta khiến tôi phải ái ngại.

Nhanh như một chú chim cắt, cậu rút ngắn khoảng cách giữa mặt tôi và mình, chỉa đầu lọc đang cháy đỏ lửa vào cái của tôi. Chậc, một cái tặc lưỡi dành cho mấy đứa nhỏ học đòi phim phỏng, tiểu thuyết hư mắt. Làm thế đéo nào mà có thể cháy được cơ chứ? Ngu ngốc nhau vừa thôi, tuy vậy tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi cậu ta làm gì tiếp theo. Cậu ta chẳng đi một mình, đám bạn cậu ta há hốc nhìn cậu bạn ngoan ngoãn của mình làm thế này với người khác. Nhưng nếu cậu ta không quan tâm thì tôi cũng thế, tôi nhìn vào cặp mắt đang ôm chặt lấy mặt tôi, mùi bạc hà man mát vờn quanh cánh mũi. Thực ra, tôi cũng từng hút thử loại đấy nhưng lại chẳng thấy có gì hay ho như bây giờ. Mà tôi chẳng còn hơi sức đâu mà thưởng thức vị nicotine cháy đượm trong không khí.

Bởi lẽ tôi đã chết đuối trong đôi mắt tựa lục hồ kia. Đôi mắt đẹp tựa tranh thủy mặc, xanh màu ngọc bích, hệt chiếc lá chớm nảy của mùa xuân. Một đôi mắt tuyệt đẹp. Hơn cả vậy, cảm giác thời gian đang ngưng đọng giống như giọt sương mai trượt trên phiến lá, cả khoảng thời gian ngừng lại và rồi rơi xuống như kiếm cắt trên mặt nước. Ánh nhìn cậu ta như giăng sẵn một cái bẫy, khi con mồi xuất hiện sẽ ngay lập tức bắt lấy nó, dưới mong mỏi thoát thân nà nhấm nháp từng chút một. Cả người tôi cứng đư trước tư thế gập lưng chào hỏi còn cậu chàng thì hơi rướn người lên, một tay còn vòng ra đằng sau mân mê âu yếm đằng sau ót (của tôi).

7 giây.

Bọn tôi giữ nguyên tư thế này trong 7 giây – lúc mà đến phiên điếu thuốc của tôi bắt được lửa. Cậu ta thôi thoái lui và rụt đầu, long mắt nói:

“Anh không cần cảm ơn.” Rồi quay ngoắt vào trong bàn tiệc của nhóm bạn, cổ tay đảo nhẹ ly cocktail Oaxacan Caipirinha sóng sánh như không có việc gì mới xảy ra.

Vậy thôi, chơi bời chút chẳng có gì phải xoắn cả.

Tôi phả một làn khói vào sàn nhảy, lớp sương mù trong đầu đã bị sự việc lúc nãy đánh tan. Cả thân thể lại tiếp tục thả trên điệu nhạc, nóng bừng lên theo từng nhịp âm vang. Mùi nước hoa thanh tao của phụ nữ như ban phát phước lành cho đàn ông. Tham lam, chiếm hữu, tiền tài. Đó cũng là lí do cho mọi đêm triền miên, hưởng lạc nhưng đến sáng lại chẳng một lời chào. Mối quan hệ xây dựng bằng dục vọng nhất thời cũng rất nhanh sụp đổ. Từ trong lòng mình, tôi vẫn  luôn nhếch môi cười khẩy thứ được gọi là “tình yêu” đáng quý của người khác, tôi không cần tình yêu nhưng cũng tự hỏi lòng mình đã yêu ai chưa. Và câu trả lời là những dáng hình của một cô gái nào đó xẹt qua trong đầu thướt tha, duyên dáng. Tôi cũng không quá khích như thế nữa, hay có khi người ta còn muốn che giấu đi vết nhơ đó ấy chứ.

3.

Sáng ngày 25 tháng Hai, tôi hoàn tất việc chuyển đến một căn hộ ở ngoại ô thành phố. Lễ lộc, kì nghỉ gì đó cũng qua hết, trong khoảng thời gian đó, tôi đã thăm gia đình nạn nhân với đầy rẫy túi quà đắt tiền. Như cách tôi thường làm, việc làm quen với người khác khá dễ dàng (nếu tôi muốn – vì đây là công việc), thân nhân cũng đã mở lòng nhiều hơn với tôi. Vậy là xong một phần ba.

Chuyện tôi chuyển nhà cũng không báo cho ai, kể cả thằng Xuân. Có lẽ nó đang gặp rắc rối kì quặc nào đó và thân một đứa bạn lâu năm như tôi, hiển nhiên sẽ gọi điện để nghe nó than thở. Nó không bắt máy.

Một buổi chiều mưa phùn, hơi ẩm ủ quanh vạn vật, tôi có thể cảm nhận được từng hơi nước li ti đọng trên mũ beanie màu đen trên đầu. Dẫu cho có mang cái ô to đến cỡ nào thì vẫn cứ bị ướt, chèm nhẹp chuột lột hoặc là góc vai dính vào vai đầy khó chịu. Cả đôi giày da căng bóng kia cũng đang rộn ràng tìm nơi trú mưa. Cơn mưa vẫn cứ từng hạt rơi xuống, một quán cà phê với tấm biển bằng gỗ rồi vẽ nghuệch ngoạc tên lên trên bằng màu (sơn dầu) đằng trước mặt. Cái kiểu quán cà phê tích hợp với nhà ở cũng không phải lạ lùng cho lắm, chu du cả trăm thành phố, tôi đây chẳng lạ lẫm gì mấy nhưng ừ thì, tôi không có hứng thú với con mèo đang nằm dài trên cái bàn vân gỗ màu nâu (vừa mới đặt mông xuống ghế là nó đã từ đâu ló đầu và trèo lên đó).

Tao sẽ không vuốt ve mày đâu. Tôi đã thề như thế.

Chỗ này cũng khá ổn, khắp nơi dùng kính để đón ánh nắng mặt trời nhưng với trời đang đổ mưa như bây giờ thì không sáng sủa mấy. Nhưng có vẻ là nhờ vào bộ lông của con mèo tam thể này khiến cho không khí ấm áp lên. Cùng với âm thanh ù rù nghẹt mũi của con mèo này khi ngủ khiến người ta thoải mái.

Chờ không lâu, đồ uống tôi gọi đã làm xong. Ly cà phê bằng thủy tinh, hình thù hơi kỳ dị, tôi nghĩ là ly cốc chỗ này không đồng nhất nhau nhưng tôi chẳng để tâm cái đó lắm (dù rằng nhận ra nhưng đó là bệnh nghề nghiệp). Chất lỏng màu đen ngọc, sóng sánh tỏa hơi nóng rồi đọng lại bên thành li.

Thế giới luôn có những điều bất ngờ – hội ngộ và chia ly.

Cậu nhân viên tạp vụ lại là cái cậu làm trò đêm kia. Cái cậu có đôi mắt tuyệt đẹp.

“Không biết anh đã có bật lửa chưa nhỉ?”

Cậu ta cười khúc khích, âm thanh giòn tan chảy tràn vào tai. Tôi ra vẻ ngạc nhiên và nhanh chóng đáp lại bằng nụ cười nhẹ, chẳng biết là có nên nhớ hay nên làm như không quen nhau nhưng trước khi đợi tôi quyết định thì cậu ta đã kéo cái ghế ngồi xuống, tay chống cằm đưa mắt nhìn.

“Nó tên Miên.”

Ồ. Tôi không để tâm lắm đến con mèo tam thể kia cho lắm dù nó đang rất có ích – làm ấm không khí tăng vài độ. Tôi không đáp lại, cậu ta cũng chẳng có phản ứng gì chỉ cười cười rồi móc túi ra, lấy điếu thuốc từ trong bao đặt lên cái bát inox đựng đá viên, nước từ từ thấm vào lớp giấy bọc, ươn ướt vụn rã.

“Quà tặng anh, hôm kia thấy anh thích mà quên cả thở.” – Bởi vì cậu ta đang nhìn thẳng vào tôi nên tôi nhận ra ngay vết bỏng màu hồng nhạt chiếm gần nửa má bên trái. Có lẽ là do đêm hôn kia, ánh đèn màu kia làm nó mờ nhạt hơn so với đôi đồng tử ngọc bội ấy.

“Nhưng tôi không có bật lửa.”

“Tôi không châm lửa anh giống với hôm trước được đâu” – cậu ta để lại trên bàn một chiếc bật lửa có hình hoạt hoạ nhố nhăng không khác máy với thứ đồ chơi của trẻ con – “nhớ trả lại đấy.”

Cứ làm như tôi sẽ mang cái bật lửa ngáo vậy về nhà ấy. Con mèo bên cánh tay tôi không ngủ ngái nữa, nó ngước đôi mắt to tròn nàu nâu đen nhìn tôi. Lười biếng quá thể khiến tôi cứ chậc lưỡi. Nó khá mập (hoặc lớn, tôi không muốn phải quấy rấy hình thể con mèo), lớp lông trắng cam từng mảng trên lưng, những chấm đen nâu nâu nhỏ giọt đan xen vào, như một bức tranh nỗn màu sắc. Móng chân múp míp chạm vào ngón tay, tôi khẽ run, cái kiểu đụng chạm động vật nhè nhẹ này hay làm tôi hơi dựng ngược lông tơ lắm, những cái đệm chân bằng thịt phát ra nguồn nhiệt âm ấm làm ấm lòng vị khách đang cáu quắt nhìn nó.

Được rồi, tôi phải thừa nhận là con mèo này khá dễ mến (ngoại trừ việc lúc đầu nó đã leo lên bàn nằm ngủ) và cách nó nhìn chăm chăm (một cách khiêu khích?) vào mái tóc tôi thì chẳng ổn tí nào. Có khi nó còn nghĩ tôi là một món đồ chơi (dành cho mèo) nào đó thì hỏng. Khó xử quá nên tôi đành phải chuyển sự chú ý lên ly cà phê đen đặc kia, vừa khuấy vừa liếc mắt với con mèo.

Cà phê ở đây cũng không tồi chút nào. Thơm đượm mùi hạt, nước nóng cũng cho lượng vừa đủ, nói chung thì phin cà phê này quá được nhưng nếu so với cách bày trí có hơi “tùy ý” này thì không mấy ăn nhập. Từ tầm nhìn ngang của tôi có thể thấy được phía trong khu vực không dùng để tiếp khách được cách biệt với ở đây là tấm kính dày trong suốt, một cái ghế phần đáp với mặt cỏ dưới là hình dáng uốn cong như vầng trăng khuyết, vài cành giáng hương trĩu xuống, lác đác vài chiếc lá rời cành trong gió. Như đã nói đây tích hợp với nhà ở luôn nên tôi nghĩ đấy là vườn nhà, không chỉ gốc giáng hương kia mà là từng thùng xốp (đã bỏ đi?) chồm ra từng loại lá màu xanh, phía trên hứng trọn nước mưa từ bầu trời trút xuống (có thể hứng nắng khi ở mùa khác). Nhân viên thì cũng chỉ có mỗi cậu ta và khách cũng chẳng có nhiều mà tác phong làm việc khá nhanh nhẹn, cái đầu vàng ươm sau khi xong đặt cốc nước xuống bàn là lủi về sau thật nhanh.

Lúc tôi bước vào trời đã sẩm chiều, các tia sáng u buồn bị mây mù che khuất và khi tôi rời đi thì bóng tôi vây lấy xung quanh, không khí cũng thoáng mát hơn sau cơn mưa dai dẳng ba tiếng đồng hồ. Chuông điện thoại reo lên ngay khi tôi vừa bước vào nhà.

Thật tốt khi thằng Xuân vẫn còn sức để khóc than.

4. 

Nếu để nói một cách nhanh gọn thì công việc của tôi là tự tay tìm hiểu, chỉnh sửa và hoàn tất nội dung của một chuyên mục trên tờ nhật san được phát hành cứ mỗi sáng chủ nhật hàng tuần thứ hai và thứ tư của tháng, lắm lúc tới kì đặc biệt thì được phát hành ngay chủ nhật sau. Chuyên mục có cái tên thật mỹ miều “nhân ký”, không viết hoa chữ cái đầu câu, vậy thôi. Viết về nhật ký làm người của người khác, đối tượng chính là người nhà nạn nhân của các vụ án mạng đặc biệt là đã trải qua nhiều năm. Chẳng cần biết thân nhân như thế nào, dù hiền lành hay hung dữ, cứ đến lượt tôi thì gạo nấu thành cơm. Cũng không cần những người còn lại có còn vương vấn đau đớn tê dại trong tim hay chỉ là một vết sượt qua da nhanh lành, khi tôi rời đi cũng vỡ oà trong đau đớn cùng cực.

Kẻ ép người khác phải đau đớn, để viết nên vài trang chữ. Tất cả là vì tiền. Ai cũng vậy, để ta một cuộc sống sung sướng đồng nghĩa là có vài người sẽ lao đao trong bóng đêm nhầy nhụa khổ đau. Tôi cũng phải làm thế, vì tôi coi đó là công việc. Tận tụy, cống hiến nhất có thể, bày tỏ tấm lòng cảm thông sâu sắc với người khác như một thói quen.

Nhưng tôi cũng đã lạc lõng trong ánh sáng thần tiên.

Đâu phải chìm trong bóng tối là đau đớn khôn nguôi? Và cũng đâu phải bao bọc bởi ánh sáng là an lòng.

Tôi bắt đầu hoang mang với chính mình. Cái bản ngã dơ bẩn kia. Lúc ấy, tôi nhận tài liệu về vụ “Kẻ cứu thế giới và thế giới”. Những băng đảng giang hồ, đua xe chém giết nhau vào vài ba thập niên về trước, đến giờ như đốm lửa tàn. Nạn nhân tên là Kiên Long, bị bắn ba phát đạn, mất máu quá nhiều dẫn đến tử vong và sau đó là cuộc đụng độ giữa ba băng khét tiếng nhất khu vực bấy giờ. Người chạy trốn, có kẻ bỏ mạng, có người bị cớm bắt, tan đàn xẻ nghé hoặc chuyển vùng khác mưu sinh.

Nhưng tôi lại phát hiện ra còn có hai người ở lại đây, lủi thủi trong tiệm thú cưng. Hai khuôn mặt trẻ trung ở độ tuổi trung niên, và dáng vẻ của một người luồn lách hẻm hóc bằng tiếng mô tô vang trời thì chẳng mất đi. Sắc bén, đầy cảnh giác với người lạ. Người ấy cho tôi cái tên nhưng không chấp nhận để lộ trên mặt báo. Bắt đầu kể, vừa kể lại vừa gãi nhẹ con mèo đen tuyền trên tay. Như thể chỉ đang kể lại những tháng năm nặc mùi xăng, hay là bộ bang phục dính đất bẩn và máu, vừa kể người vừa cười. Giống như đang trải lòng mình bằng cách kể chuyện.

Lúc đấy tôi cứ tưởng, chục năm trước họ trọng tình anh em kết nghĩa như gia đình, gắn kết không buông. Ấy thế mà, người tựa chẳng chút đau buồn, chẳng chút xót xa. Lời người chỉ toàn những mẩu chuyện nhỏ vui vẻ, hí hởn của tuổi thiếu niên xốc nổi (xốc nổi nhưng – nghiêm túc vô cùng), đầy thú vị và tràn đầy mơ mộng. Sau đó, tôi trở thành khách quen nơi đây, áo sơ mi thẳng thớn khi ấy dính toàn lông mèo, chó (và những thú cưng khác), tôi coi người là bạn.

“Anh không cảm thấy đau khi mọi người rời đi hết à?”

Khi tôi hỏi, chẳng có ai trả lời nhưng mắt của cả hai ánh lên, long lanh như ánh sao. Chỉ có âm thanh len keng vỏ bia dẹp bép dưới hiên nhà, rỗng tuếch.

Tôi đã hoàn thành chuyên mục lần này. Tháng Bảy mồ hôi lăn dài trên trán cũng đã qua, gửi đến những nơi khác để hoàn thành tờ san. Tôi nhận được tin, người báo người đã chết.

Cái xác bơ vơ trong ngôi nhà ấm cúng, chẳng có lấy tiếng thú cưng nào ư ử đòi ăn. Nút thắt trên cổ, sàn nhà hỗn độn mớ dung dịch trào phun từ dạ dày.

Cũng trong đêm đó, người còn lại cũng trầm mình xuống vách biển.

“Bọn tao phóng từng con xe dọc quanh biển rồi hít thở cùng nhau. Tóc đứa nào cũng kiểu cách, bang phục bay phấp phới, cứ như chỗ đấy là của mỗi bọn tao.”

Trên hỏm đá dính đầy máu bắn quanh, người nhếch môi cười thanh thản nhưng lại tỏ nỗi đau khổ tột cùng. Nốt ruồi bên mắt vương nước mắt theo sinh lí. Đỏ ngầu. Nước biển như muốn xoa dịu đi nỗi lòng mà rì rào vỗ sóng đánh, nhưng riết rồi chẳng san sẻ phần nào nên cũng nổi giận. Giông bão kéo đến như một điều lạ lùng của tháng Tám.

Tôi không nghĩ là tôi sẽ khóc, thế mà mắt vẫn cay cay khi đứng trước hai thi thể trong phòng lạnh. Chẳng có người thân, chẳng có kẻ rước đưa đám tang. Tựa như hai người họ chỉ dựa vào nhau, và vào cả kỉ niệm. Lúc đấy, tôi biết tôi đã sai, suốt những trang báo trên tờ san đặc biệt, chưa từng áy náy, sợ hãi thì nay lại cảm thấy bản thân mình khốn nạn hơn kẻ sát nhân. Xin phải chắc chắn lại một điều rằng bọn họ coi trọng những người bạn năm xưa hơn cả mạng sống.

Vậy mà, chính tôi đã khiến người chết đi.

Giết chết những kỉ niệm tốt đẹp của đám người trọng tình kia.

Đắm chìm trong quá khứ sáng rực lòng tin, chết đi cũng vững niềm tin ấy.

Đáng ra tôi phải chú ý đến hai người bọn họ nhạy bén như tôi đã từng làm thế với người khác để mà tôi còn có thể ngăn cản hay là biết chút gì về cảm xúc của bọn họ. Những tấm ảnh chụp không quy tắc được treo lên lên cẩn thận ở phòng sách, chụp mọi ngóc ngách trong thành phố, hai người ở chung với nhau như thể bám víu vào những năm tháng đã qua ấy. Bọn họ nói giữa bọn họ chẳng ưa thích từ ban đầu, cũng vì mấy chuyện đánh đấm mà đã từng gay gắt mà sau cùng chấp nhận lẫn nhau.

Thứ còn lại sau cùng là kỉ niệm, nó giết chết tất cả.

Vài ngày sau khi hỏa táng, tôi nhận được bức thư từ người. Bức thư gồm những tấm ảnh của băng đảng bọn họ, và một lá thư vỏn vẹn nửa trang giấy, bảo tôi giữ giúp tấm ảnh những kỉ niệm mà bọn họ đã phải bảo vệ bằng cái chết, chẳng ai trong cả hai người không chấp nhận sự thật rằng đã không còn ai của ngày xưa. Là muốn giữ nó trọn vẹn, không sứt vỡ và để bảo vệ những người quan trọng, quý báu của bọn họ. Tôi chọn một tấm ảnh và đính kèm lên chuyên mục. Không chỉ tờ báo được bán sạch và phải tái bản, còn tràn ngập trên mạng xã hội về những thiếu niên đã chết trẻ, tê dại cả một quá khứ. Sự tán thưởng từ sếp, số dư tài khoản lại dần tăng thêm, giải thưởng lớn nhỏ từ ngành, cứ thể chạm đến những cái danh xưng quý giá đã từng là mục tiêu của tôi.

Bọn họ như thiêu thân nhảy vào lửa.

Bẵng đi một thời gian, nhà tôi bị đột nhập. Chẳng cướp bóc tiền của, con dao dính máu đặt lên khung hình của hai người bọn họ. Tựa lời cảnh báo của lũ người nào đó, và cũng như lời dặn dò trong bức thư, tôi không tìm hiểu sâu nữa mà thật ra cũng chẳng còn lại thứ mà loài người mong đợi “sự thật về ngày xưa cũ”.

Cái chết của hai người bạn chỉ vừa quen vỏn vẹn hơn mươi ngày có lẻ, khiến tôi nhận ra bản thân mình rách rưới, xấu xí đến cỡ nào.

Sự hoài nghi cấu xe cơ thể tôi thành từng vụn nhỏ. Liệu rằng tôi đã lệch khỏi đạo đức bao nhiêu xa, khoảng cách ấy có khiến tôi cô đơn trong ánh sáng loé lên khi bình minh đến, liệu rằng những thứ vật chất đong đo cân đếm bằng hiện vật có khiến tôi hạnh phúc hơn ngày xưa hay không.

Có.

Tôi nghĩ là có.

Vậy nên tôi phải bắt đầu chứng minh câu trả lời của mình là đúng.

Không làm việc, không cống hiến, đắm chìm trong phù phiếm xa xỉ.

5.

Tôi bắt đầu tra về những mối quan hệ mờ mịt của nạn nhân, hầu hết đều đã quên đi sau chục năm, số ít lại nhớ đến những đặc trưng hình thể và cũng chả có gì đặc biệt. Một tháng lại trôi qua, bài viết đã đến những phần cuối cùng.

Tia nắng chảy dài xuống đoạn đường mới đắp xi măng, nong cả những tán cây bên đường. Trong khi tôi búi mái tóc màu bạc dính những giọt mồ hôi, cái âm thanh nhức nhói của loài ve lại cất lên như cầm búa đóng vào đầu. Ồn ào chết tiệt. Đường xá inh ỏi tiếng còi xe còn mặt trời như hát vang mừng mùa hè đã đến.

Ve sầu thoát xác.

Châm lửa, như tăng vài độ. Mồ hôi tiếp tục chảy dài. Quá quắt thật. Trên cái đất nước này, cứ đến mùa hè là quá tải điện. Nóng bức kinh và bên tai phải, vừa nhả khói vừa phải nghe tiếng thằng Xuân hét lên vì vừa mới biết tôi đã chuyển nhà. Cứ như ai đó cướp ví nó ngay giữa đường, đau hết cả tai.

Khóa chặt cửa, tôi dự định tìm chỗ nào đó để gặp mặt Xuân. Nó nhanh chóng chọn địa điểm và gửi sang tôi, không gần lắm nhưng cũng không xa, chỉ là trời hơi nóng để cuốc bộ mà cũng không tiện mấy để vác xe mà đi. Cứ như đùa ấy. Nên đi bộ thì hơn.

Cũng chẳng biết sao khi đi được một đoạn sắp đến chỗ hẹn tôi lại bước chân vào quán cà phê có cậu trai làm trò có đôi mắt rất đẹp. Sau lần đấu mắt với mèo kia, tôi chẳng đến lần nào và hình như cũng quên bẵng mất. Hàng chữ trên tấm biển cũng thay đổi thành nhớ thương. Có lẽ tôi chẳng giúp được gì. Tiếng chuông gió từ đâu chạy qua màng nhĩ, hình như lúc trước không có. Trong đây không nóng như ở ngoài đường, mà chắc chắn cũng không thể thoải mái bằng nơi hẹn ba sao mà thằng Xuân chọn. Lí do hợp lí nhất là tôi cũng được coi như là có quen biết và đến ủng hộ công việc (hoặc nhà) của cậu ta.

Chẳng thấy ai trong quầy bartender. Khi tôi liếc mắt nhẹ sang tấm kính trong, cậu ta cùng mèo đang ngủ trên cái ghế dựa, dưới ánh nắng gắt gỏng. Mái tóc vàng rơm hơi xơ xác của cậu ta như phát sáng dưới ánh mặt trời.

Tôi hết cách, gõ vào tấm kính, đánh thức giấc ngủ ban trưa của tóc vàng. Ấy thế mà ngài mèo lại thức dậy, meo lên vài tiếng, còn cái cậu kia vẫn không để ý gì. Tôi nghĩ tôi mất hết kiên trì để vướng vào chuyện này, cất bước tiến vào trong. Một tay lướt trên màn hình nhắn địa chỉ cho thằng Xuân địa chỉ, tay còn lại vén tấn mành bằng những thanh trúc vót gọn.

Từng cánh hoa giáng hương xíu xiu lẳng lẹn đáp xuống mặt cỏ, dẫm lên chiếc lá đã khô, reo lên xộn xạo. Con mèo đưa mắt nhìn và cậu chủ nó đang quay mặt qua bên có bóng mát tránh nắng rọi thẳng vào mặt.

Thật sự là không biết nói sao với cậu này.

Tóc vàng đột ngột mở mắt, bắt lấy cái cổ tay (chính xác hơn là ngón tay) đang bóp mũi mình. Cả mười ngón tay mơn mát nắm chặt cổ tay, gầy guộc lại khoẻ vô cùng. Thấy tôi, mắt cậu càng mở to hơn rồi ngồi ngây ra đó, vết đỏ hồng loan ra giữa mặt phát sáng dưới ánh sáng mặt trời. Đồng tử chìm vào bóng râm, đồng tử kia lại lấp lánh như viên ngọc lục bảo quý giá.

Cậu ta vẫn ngồi ngây ra đó, lực nén trên tay cũng giảm đi nhưng chẳng hề buông tay ra.

7 giây.

Tôi thầm đếm từng khắc, dưới ánh nắng ban trưa, các màu vàng rực rỡ đọng lại trong đôi mắt tuyệt đẹp. Vàng cát, vàng óng, một màu vàng của mùa hạ.

Cậu đứng phắt dậy, không để ý đến con mèo (tôi không nhớ tên nó) đang nằm trên bụng, hoảng hồn nó giựt mình đáp cái thân xuống đất rồi chạy biến đi vào gốc cây. Nó lại tiếp tục nằm ườn, hai chi trước duỗi ra đẫm mùi nắng.

“Xin lỗi, tôi ngủ quên mất. Anh muốn dùng gì?”

“Cẩn thận với 2 ly cà phê đen. Đừng ngớ ngủ mà bỏ hai viên đường thành muối.”

Tôi trở ra bàn, ngồi chẳng bao lâu thì thằng Xuân đã đến. Tiếng chuông gió giật nảy như gửi một lời thông báo rằng một người đang trong trạng thái tức điên.

“Mẹ kiếp. Chuyển nhà cũng không báo tao một tiếng. Đùa hả? Đã hẹn nhau ở Đình Đình mà lại thay đổi lúc tao vừa bước xuống xe.”

Mới vừa ngồi xuống đã nói lắm như thế. Tôi cười xuề xoà qua loa rồi nói cho qua chuyện.

“Thì giờ mày biết rồi đấy thôi. Tối nay tới Ecliqué, dĩ nhiên là tính hết lên tao.”

“Mày không sợ bị liệt dương, suy thận gì đấy à? Chơi ít thôi người anh em.”

Cậu nhân viên tóc vàng đặt cà phê lên bàn, tiếng “cạch” vang lên ngay sau Xuân vừa dứt tiếng cuối cùng.

“Không thích thì thôi.” – Tôi chưng hửng nhìn nó vuốt vuốt mái đầu màu hồng đã phai đi vài tông.

Không khác như tôi đoán là bao, hai “vật dụng chứa cà phê” khác lạ chẳng ăn nhập vào nhau. Bên nó đặt một cái cốc bằng men sứ màu trắng sữa đơn giản. Còn bên tôi thì chính là chiếc ly thủy tinh hình thù kì lạ giống như lần đầu tiên tôi tới, thuỷ tinh xanh, những đường vân trên thân ly uốn lượn thật khẽ, như lớp sóng vỗ vào bờ. Hiển nhiên là đối với người thích sự “sang trọng”, “quý phái”, “thời thượng” như thằng Xuân thì trố mắt lên nhìn nghệ thuật hỗn độn của cậu phục vụ trẻ tuổi vừa nãy.

Nó bĩu môi dài cả thước.

Tôi nghĩ là nó sẽ chẳng có ai có sức chịu đựng được cái tính nết quái dị của nó. Chẳng buồn quan tâm đến vẻ mặt đầy rẫy khó khăn của nó, tôi bỏ vài viên đường vào cốc cà phê của nó. Thằng Xuân không uống được đồ quá đắng cho nên dường như hai viên đường chẳng đủ để chan hoà với vị đắng trên đầu lưỡi.

Và nó lại tiếp tục gào xé màng nhĩ của tôi bằng âm thanh hằn học mang đầy sự khó hiểu.

6.

Ecliqué là tên quán bar mở những đoạn nhạc xập xình mà tôi hay lui tới nhất. Mọi thứ đều đạt chuẩn mọi tiêu chí của tôi.

Phụ nữ.

Rượu ngoại

Thuốc lá.

Phục vụ.

Âm nhạc.

Và cả những người khách tới đây. Đều điên loạn mua vui.

Thằng Xuân vẫn như những lần tới đây, như phê thuốc tận hưởng mọi thứ. Tôi cũng thế.

Ánh sáng lập loè chói mắt, tiếng bass đập mạnh vào tai.

Cậu bartender đã quen mặt, tôi yêu cầu chardonnay, sự lựa chọn tuyệt vời để bắt đầu bữa tiệc săn mồi. Chất lỏng màu vàng dịu trong vắt cùng với chuỗi hương thơm trái cây dần trôi xuống cổ họng, vị ngòn ngọt ủ lâu năm lan ra những nụ vị giác.

Có những sự hiện diện mà ta chẳng thể ngờ đến, cũng không thể dễ dàng tươi cười chào đón, tỉ dụ như lúc cậu phục vụ cà phê đang ở ngay đây. Mái tóc nhuộm vàng hơi rối xù sáng nay giờ đã được trau chuốt cẩn thận. Cậu ta ngồi xuống chiếc ghế ngay cạnh, môi cắn vào điếu Nat Sherman quen thuộc, đang nhìn tôi như một con mồi ngon lành. Làn không khí màu xám tan biến vào không gian, lá phổi tôi ướm tràn hương thơm bạc hà mát lạnh.

Hút thuốc lá có hại cho sức khoẻ.

Những hiệu thuốc lá ở đất nước này đều chèn hàng chữ vô dụng lên bao bì. Hoặc là những đất nước khác thông minh hơn khi đánh thuế nó cao ngất ngưỡng. Hút thuốc tây là thú vui của người có tiền.

Nốc hết ly vodka trong một hơi, cậu ta cũng khá là cứng, hoặc là cậu ta quá non chưa biết đến hậu quả. Tôi cứ tưởng cuộc hội ngộ (chỉ vừa mới rời khỏi quán cà phê nghệ thuật hỗn độn vài tiếng thôi) chỉ xảy ra đơn giản cùng nhau uống rượu như thế và còn đang suy nghĩ đến việc gọi taxi để cậu ta về nhà. Nhưng không, giới trẻ học đòi những cách khiến người lớn như tôi đây (dù rằng tôi chỉ vừa 25) phải cáu gắt, bảo thủ không chấp nhận được.

Ngón tay thon dài trắng nõn khẽ gạt tàn thuốc vài ly Nappa Valley Chardonnay quý giá của tôi. Tôi có thể cảm giác được da đầu mình nóng lên, hòa với cái không khí ồm rực khó chịu của ngày hè. Và đầu lọc ửng cháy nằm gọn lỏn trong hỗn hợp axit trái cây lên men.

Trò đùa này không vui, tôi đã căng.

Thằng Xuân khi hôn gái rất thích cái kiểu đặt nàng lên đùi, rồi hùng hổ ngoạm hết con gái nhà người ta. Và cũng giống với bây giờ, cậu ta cũng ngồi ở tư thế đó chỉ là, tôi không có ôm cậu ta lên đặt lên đùi mình mà tự cậu ta làm thế. Tôi nghĩ cậu ta đã say sau khi nuốt hết đống vodka ban nãy, máu nóng đang sộc lên não và cướp lấy lí trí của cậu.

“Một cocktail xanh lá.”

Cậu ta vừa dứt lời, môi mềm mại áp lên miệng tôi. Tôi không từ chối. Phiến môi nóng bỏng mân mê, mút nhẹ môi dưới. Tay cậu chàng luồn vào tóc tôi, lúc dịu dàng như mát xa lúc siết chặt như nắm đấm. Va chạm vồ vập, tiến công vào trong. Trong cuộc chiến, chẳng ai muốn thua cuộc, chót lưỡi vờn vấn nhau tựa đôi rắn ôm ấp trong đêm. Thưởng thức từng vị men còn sót lại qua kẻ răng trắng bóng, cả tôi và cậu ta đều đắm chìm cơn say, thân nhiệt của cậu ta tăng lên, mgón tay luồn lách cấu lên eo gầy, lửa tình nhen nhóm dần bùng lên.

7 giây.

Hàng mi buồn rũ xuống, trong đôi mắt màu lục chứa triệu vì tinh tú đang bao bọc hình bóng tôi vào bên trong. Tiếng “chần chậc” phát ra vài ba bận rồi dừng lại, tôi liếm môi rồi hôn lên chóp mũi cậu ta.

“Lúc hôn nhau mà mở mắt thì sẽ bị lác, cậu không biết hả?”

“Mắt tôi đang lác hả?”

Tôi cười, dùng tay vuốt hàng mi rung rung, lúc nào cũng buồn ủ rũ xuống.

“Tại sao anh không hỏi tên tôi?”

Cậu ta xoay nửa thân trên, như tự tán thưởng bản thân bằng ly cocktail đã gọi.

“Tại sao anh không nhận món quà của tôi?”

Những ngón tay trắng ngần xoa nhẹ lên gò má tôi.

“Anh có để ý đến tôi không, dù chỉ một chút?”

Mấy cậu trai trẻ lắm chuyện thật.

Tôi nhanh chóng cướp lấy ly thủy tinh chứa hỗn hợp rượu nhẹ và nước có gas, lát chanh được cố định bên dưới cũng trở thành một hương liệu tạo độ hấp dẫn. Dù cho thần kinh tôi có tỉnh táo nữa hay không, nhưng suy nghĩ bị trì trệ chắc chắn là do mớ rượu pha tạp đang nhốn nháo trong dạ dày. Và thứ khiến tôi đau đầu hơn tất thảy chính là cậu trai có bờ mông tròn đang ngồi lên người tôi, cả vết bỏng đo đỏ mỹ miều, từng đường nét gợi cảm trên khuôn mặt.

Trong ánh đèn chói lọi khắp nơi, chúng tôi sát lại gần nhau hơn bằng nụ hôn tiếp theo. Hôn nhau điên cuồng, những đụng chạm dù cố ý hay vô tình đều thắp lên cơn thèm muốn dục vọng. Dẫu cho tôi có lấy quyền chủ động như thế nào, cậu ta vẫn bám riết không buông.

Kind but not soft.

7 giây.

Tôi đã định thoái lui, rút lưỡi về nhưng cậu ta chẳng chịu để yên. Cắn nhẹ lên đầu lưỡi, không rách nhưng vẫn đau rát. Trong âm thanh khản đặc, chẳng rõ chữ “đừng dừng lại” phát ra từ dây thanh quản của cậu trai trẻ, tôi như bị thôi miên và tiếp tục nụ hôn, âm nhạc phập phồng từ tứ phía như bay biến đi mất. Chỉ có tôi và cậu ta. Vậy là chẳng có quy luật bảy giây gì nữa, đôi mắt khép lại chẳng thể nào mở ra, tôi dường như có thể cảm nhận được mọi thứ của cậu ta, từng hành động nhỏ nhặt, từng nhịp đậm trong lồng ngực. Tất thảy.

Tóc vàng bắt đầu hư hỏng khi vuốt ve phần thân dưới (tất nhiên là của tôi). Đầu ngón tay nhảy điệu waltz trên xương cánh bướm, trên ngực, trên thắt lưng và nhè nhẹ chạm vào lưng quần. Bắt lấy cái tay hư hỏng, dù tôi có nóng đầu đến cỡ nào cũng không thể hành xử tùy tiện ở nơi đầy người lạ.

Vài tin trên báo mạng giật tít, đại loại thế.

“Đừng ngu ngốc thế, cậu có muốn lên báo không?”

Cậu ta nhảy xuống như chẳng có chút mệt mỏi nào sau nụ hôn dài vừa nãy. Chỉnh lại quần áo xộc xệch trên người, vừa vuốt hai mái ra sau vừa nhìn tôi.

“Thanh Tông. Tên của em.”

“Ồ.”

“Đừng có mà ồ này ồ nọ, em biết anh chẳng nhớ con Miên, nó thì không sao nhưng anh phải nhớ tên em.”

“Cậu bao nhiêu tuổi?”

“Đáng lẽ là anh nên gặp em từ 2 năm trước, lúc đó thì ta đã làm tình được rồi.”

7.

Những ngày cuối của tháng Năm trở nên bận rộn hơn bao giờ hết, hàng loạt cuộc điện thoại từ sếp, biên tập và cả Xuân đều reo lên liên tục tựa tiếng cơn cuồng phong treo ở tâm bão. Và tất cả đều được bắt máy, bọn họ đều ngẩn cả ra khi nối máy thành công. Vì ai cũng thấy lạ, tôi cũng không rõ tại sao mình lại nghe từng cuộc, cái điều mà tưởng chừng vô lí lắm.

Phiên cuối của chuyên mục cũng đã hoàn thành.

Chỉ là, lần này tôi sử dụng đặc quyền của mình. Nội dung bí mật hoàn toàn, cũng chính tôi đích thân xuống xưởng in quản lí này kia.

Sếp tôi cũng chẳng phàn nàn gì, vì dù cho tôi có quậy đến cỡ nào thì giá trị của tôi vẫn có thể đảm bảo được doanh thu, và điều đấy thì có khác nào dung túng tôi như một thằng điên. Cuộc gọi cuối cùng, cũng chẳng giở cái thói khò khè người khác ngược lại còn ậm ừ không cúp máy.

Hẹn gặp lại. Sau khoảng lặng giữa chừng 10 giây, ngài sếp thân mến của tôi cũng chẳng nói cái điều mà cứ nghèn nghẹt ở cuống họng bấy lâu, cúp máy cái cạch. Tôi ngậm điếu thuốc rồi cười, đến nỗi sặc khói. Mùi thơm từ cốc cà phê nóng tỏa ra thơm đến thế cũng chẳng khiến tôi ngừng ho khan, hốc mắt cũng hơi nong lên, không chỉ nong nóng mà còn căng ra.

Sau cái đặc quyền duy nhất hãnh diện kia thì tôi chịu trách nhiệm cả tờ san, cả nội dung đến mấy việc in ấn còn việc thiết kế còn lại thì tôi cứ vất đó cho thằng Xuân. Mỗi việc duyệt nội dung cũng mệt bỏ xừ, đã lâu rồi tôi cũng chẳng đọc thứ gì trên chính tờ mình viết nên hơi khó khăn để lựa chọn bài viết phù hợp, lỡ mà chuệch choạng nội dung thì hỏng ngay.

Tôi ngắt cuộc gọi từ quản lí xưởng in, sáng mai cũng là ngày lên kệ, có lẽ bây giờ cả sếp và văn phòng cũng đã đọc xong chương cuối của “nhân kí”, chuông điện thoại đổ dồn suốt cả tiếng đồng hồ và ai lại bắt máy cuộc gọi dành để mắng nhiếc mình cơ chứ?

8.

Cậu ta vớ lấy lon bia rồi nốc sạch một hơi, ừ cái thói uống bừa như thế đã bao lần gặp quả báo thế mà vẫn không bỏ.

“Nếu uống nhanh như thế thì không phải sẽ phải về nhà sớm à?”

“Hoặc là cùng giường với anh.”

“Khao khát quá ha.”

“Anh mê em chết mẹ.”

Cậu ta ngửa cái cần cổ thon dài lên bầu trời, từ hiên nhà chứa đầy những ngôi sao lấp lánh, cảnh đêm hè hơi yên tĩnh, chán chường mà không buồn tẻ tí nào, nó cũng thơ mộng dữ lắm, thế nên tôi xao xuyến cũng phải thôi. Sau cái vụ hôn nhau chảy dãi ở quán bar thì mối quan hệ giữa tôi và cậu ta, à không, Thanh Tông kéo dài như thế. Cậu ta biết địa chỉ nhà và cứ thế đến hoặc là đập cửa vào ban sớm (cái điều mà tôi cực ghét) hay là gọi nát cái điện thoại cho đến khi bắt máy vào đêm hôm chỉ để uống với cậu ta vài ly.

Ừ thì phiền thật.

Thế là tôi phải ngán ngắn ngáp dài chạy ra mở cửa, con thú hoang chạy vào nhà rồi lại hung hăng gặm rặt với chủ nhà dù cho bọn tôi chẳng có mối quan hệ nào đó xác định. Và cả cái lần rượu xông lên não cũng chỉ dừng lại ở việc hôn môi, cậu ta đã say ngà ngà và tôi thì không muốn gặp sai lầm. Lỡ như cậu ta còn chưa vị thành niên, ai biết được? Bọn trẻ bây giờ phổng phao lắm.

“Anh biết là em không kiên nhẫn, vậy nên anh hãy nhanh lên.”

Cậu ngả người ra đằng sau, tựa đầu lên đùi tôi. Chân thì dựng vắt ngược lên cái thân táo to tổ chảng đặt ở góc vườn. Các cành cây khẳng khiu rung chiếc lá xào xạc theo điệp khúc ánh trăng, những vì tinh tú lấp lánh theo nhịp phách và hẳn là, chính tôi cũng chính là nốt nhạc nào đấy nằm trên khuông nhạc. Cũng rung rinh theo.

Định luật 7 giây, cái định luật dở hơi mà tôi tự đặt ra ngay sau khi dứt điếu thuốc mình với đầu lọc của Thanh Tông dường như đi vào ngõ cùng, không thể dùng được nữa.

Bảy giây khi ấy chính là khoảng thời gian tôi cho phép mình thả lỏng, buông người theo cảm xúc.

Hoặc là khoảng thời gian cả thân thể mình như trói vào con thuyền của Noah, lạc lõng trong sương mù của đại dương huyền nhuyễn.

Lần tiếp theo là cái lần tôi bắt gặp cậu ta ngủ mơ ở cành giáng hương, cũng là khoảnh khắc viên ngọc lục bảo cùng với vết bỏng ửng đỏ bừng sáng trong cái nắng mùa hạ gắt gỏng cháy da, ánh nhìn trong vắt như pha lê và tôi tựa như những cô nàng tia mắt đến những viên đá quý sửng sờ và bất động.

Hay là lần chạm môi nồng mùi men rượu, cậu ta mềm mại như một con cúp bế cao cấp (nhưng khó điều khiển, chắc rồi), mọi thứ của Tông cưng như được tạo ra và dành riêng cho cái gã tồi tệ như tôi, là Duy nhất. Vồ vập, hà hởi tham lam như thú hoang và cũng ngây ngô, phấn khích như đứa trẻ đòi kẹo. Cậu ta khiến tôi luôn mất kiểm soát và quý ông thì luôn muốn hành động như những gì mà gã quyết định.

Tôi tự cho mình cái quyền được trì hoãn và ngắt đoạn thế mà vẫn phải thua trước một đứa nhóc tính cách thất thường như cậu ta. Vừa mới dịu dàng mân mê từng đường trên bụng dưới lớp áo sơ mi, giây sau khi tôi dừng lại thì đã để lại trên da những vết hằn đỏ rách tướm máu.

Có thể là ngay từ lúc đó, cậu ta đã hoàn toàn đấm vỡ cái hàng phòng ngự yếu ớt mà tôi đã dày công chuẩn bị (tuy lúc nào cũng sử dụng bừa bãi).

Tôi có thể đồng ý rằng là tôi có hứng thú với thằng nhóc tạp vụ có máu nghệ dở hơi nhất ở quán cà phê bên góc bé ở đường (có thể là cà phê nó pha ngon?) nhưng thực lòng mà để nghĩ xa thêm chút nữa, chúng tôi không có tương lai tốt đẹp vậy nên không thể tiến xa hơn được nữa.

9.

Yêu.

Con người chia năm bảy loại, tôi cũng không phải loại tốt của tốt cũng chẳng phải là loại tệ của tệ thế nhưng nếu xét về các khía cạnh khác, tôi là gã tồi ở đời. Những năm ấy, tôi lang thang khắp châu Âu để tìm kiếm đề tài, ấy thế mà lại gặp phải lũ móc túi và với cái giọng Pháp lơ lớ quê mùa, giữa nơi đất khách quê người tôi chỉ có một mình. Cũng chẳng tìm được đại sứ quán để làm thủ tục về nước, tôi phải lưu lạc đến vùng quê bên rìa sông, số tiền còn sót lại cũng chỉ đủ thuê nhà và sinh hoạt trong vài tuần (trước khi được bên sứ quán cho hồi nước).

Cái mùa hạ xơ cả mắt trên đồng yến mạch, hay là những trái bắp sú to béo trên đất ruộng. Có khi tôi lại leo núi rồi cảm suốt mấy ngày vì muỗi rừng đốt (và cả vết ong cắn khi đấy vẫn còn ở bắp tay), hàng tá những chuyện tôi thường thấy trên tivi vào lúc 2 giờ chiều trên kênh Văn hóa cũng đều xảy ra dưới đôi mắt mình, chúng không ngần ngại mà trần trụi tất.

. . .

Mưa mùa hạ ở Pháp hiếm thấy lắm, ấy thế mà ngay lúc tôi ở đó lại có vài lần mưa to. Mặt nước êm đềm như tấm gương phản chiếu đám mây mù nặng trịch trên bầu trời và rồi tấm gương vỡ nát, giọt mưa phá vỡ gợn sóng nhẹ. Những tấm vải nhuộm màu treo vắt lên được các quý cô nhanh chóng lấy vào, mái tóc dài màu hạt dẻ vần vũ bay lên trong tiếng gió hò hét. Gã đàn ông kéo lê cái thúng nặng đầy táo rừng, đặt nó lên mấy miếng gỗ xếp chồng cao cỡ 2 thước hơn trên mặt đất. Mưa trút hết xuống cho trôi nốt những tia nắng mùa hạ còn xót lại, trôi cả cái ngọt bùi của táo, của miếng lê thanh trong đầu lưỡi. Bởi vì mưa rồi, chẳng ai còn giữ được lòng mình.

Tiệm bánh mì cọt kẹt đầu thôn vẫn nóng lò, từng miếng báng mì croissant sừng bò hoặc phủ chocolate hoặc phủ mật ong ngọt ngấy tỏa ra hơi nong nóng bốc lên dưới làn mưa. Dẫu cho, sườn bánh có vài chỗ xem xém cháy hoặc là cái ghế đẩu nhà bác Olíver đã cũ và phải ngồi trong tình trạng nghiêm túc tuyệt đối; thì trong bụng tôi vẫn ấm chảy nỗi ngọt ngào đắng ngắt.

Ngọt ngào nhưng đắng ngắt.

Có lẽ là khi đó, tôi đã mong chờ tình yêu sẽ đến với mình. Về một gã đàn ông sẽ hôn vào mu bàn tay cô gái có mái tóc hạt dẻ mỗi lần về nhà, hoặc là về nửa chiếc bánh sừng bò phủ mật ong ngọt ửa mật còn lại trên đĩa. Cô đơn và lạc lõng giữa Paris xa xôi, cái nơi được gọi là chốn lãng mạng thế mà lại chứa kẻ đơn độc không lấy nỗi một tình yêu. Tình yêu chính là lớp băng gạc bao lại mọi vết thương, chữa lành cho mọi đau đớn hoặc cũng là thứ phù phiếm chẳng thể nào hóa thực. Mà đối với người tồi tệ như tôi thì còn hơi sức đâu mà sẻ chia yêu thương của riêng mình cho người khác.

. . .

Và cũng may là, mùa hạ cô đơn ở Paris chẳng kéo dài bao lâu ngay sau những lần mưa thất thường thì tôi đã nhận được cuộc gọi từ Đại sứ quán, thông báo rằng là tôi phải nhanh chóng quay về.

Việc học hành cũng bận rộn nên tôi chẳng còn thời gian mà suy nghĩ linh tinh lọ mọ ngay cả lúc ra trường, có được công việc tôi cũng quên khoái mất rằng mình cũng khao khát ái tình và ở trong con tim lúc bấy giờ, sự tham vọng và ích kỷ, cái lòng tự tôn như những tế bào ung thư, khảm sâu vào cơ thể, dần dần xâm lấn và sau cùng giết chết chính mình.

. . .

Bầu trời luôn yên bình trước cơn bão. Tôi cũng tin rằng, mọi thứ luôn có những dấu hiệu nào đó để con người luôn liệu sẵn, rào trước đón sau mọi chuyện – vì có ai muốn mình lâm vào cảnh chẳng có sẵn trong lập trình.

Nếu như, Noah nhờ vào chim bồ câu mang cành ô liu đến để biết rằng mặt đất đã khô ráo, những mầm cây ươm mầm phủ xanh mọi nơi – nơi lúc trước là vùng đất trũng nước nhiễm mặn. Nhưng liệu rằng đã có cánh chim én nào báo hiệu mùa xuân đã đến, hay tiếng tu hú réo rít khi tia sáng hạ nồng ươm gieo lên niềm hy vọng yếu ớt trong trái tim cằn cỗi của tôi, rằng là em đã đến?

Như cơn mưa bóng mây, giọt nước li ti óng ánh trên mái tóc bằng sức mạnh của ánh dương rực rỡ.

Như vài đồng cắc còn sót lại trong túi quần đang lộn ngược ra ngoài, giống như thước phim kinh dị được chiếu trên kênh phim Mỹ, ánh sáng từ trên miệng hố cách hang sau vài chục thước hay là trong lúc cơ thể bị bao quanh bởi sức ép của nước thì lại có chiếc phao nhỏ bé xuất hiện ngay đằng trước.

Như cánh giáng hương rơi xuống, phủ cái hôn thật nhẹ lên gò má. Ngưa ngứa, trong lồng ngực, trái tim mục rỗng khô cằn cũng đã đánh hồi trống chẳng ra nhịp phách.

Em mong manh đến thế nhưng lại cứa tôi thành từng mảnh vụn nát. Cái cách em để lại trong lòng tôi vài chồi non tình ái trở thành lỗ hổng rồi lại biến mất khỏi thế giới tưởng chừng như yên bình của tôi lần nữa lại dấy giông bão, nó vừa khiến tôi đê mê trong ái tình vừa ghìm chặt cơ thể bằng những xúc tu tham vọng.

Lòng tôi cũng biết tôi dơ bẩn thế nào chứ cho nên mới trốn tránh, mới lủi đi như một kẻ hèn. Tôi chính là bùn đất còn em là đá quý, là viên emerald quý giá nhất trên đời.

Mới đây thôi, cái ngày mà tôi và em gặp lại nhau, dưới một cơn mưa bóng mây điển hình của mùa hạ. Em vẫn khiến tôi lao xao trước cơn cuồng phong của chính mình, cho tôi cái cảm giác của một gã còn non đời phải sợ hãi những thứ sắp sửa xảy ra.

Khi ấy, nếu như tôi vẫn chưa gom góp đủ mộng ước và chưa ném hết tất cả những u nhọt trên người ra sau thì giờ đây, có lẽ tôi vẫn sẽ sống một đời bẩn thỉu như sâu mọt. Cho đến lúc cửu biệt trùng phùng, tôi vẫn nghĩ đây cũng chỉ là giấc mộng của ngàn thu sẽ bên mình từ nay về sau. Những thứ thật quen mà cũng thật xa lạ vì lần đầu gặp em chỉ mới đây thôi, nhưng cũng vì em chính là kẻ cứu rỗi tôi trong từng cơn chiêm bao cho nên mới thấy thật quen, thật gần. Em đứng trước mặt, vẫn là mái tóc xơ xác vì nắng hạ, vẫn là vết bỏng nhạt màu chiếm nửa gò má, vẫn là lục bể sâu thẳm, vẫn là cậu trai trẻ luôn đùa chọc đủ điều. Khi ấy, tôi mới nhận ra tôi yêu em dường nào. Hơn cả con mèo tam thể rù rù ngủ ngáy, hơn cả vị cà phê tuyệt vời đựng trong mấy cái ly cốc nghệ thuật kì dị, hơn cả những chai rượu Tây xếp hàng dài trong tủ kính, hơn cả những con số không trong tài khoản và hơn cả bản thân tôi. Tôi say mê em đến từng ánh mắt, đồng tử lục sắc khiến tôi phải chết yểu trong cơn mụ mị.

Em là hiện thân cho bản tính tham lam của tôi. Rõ ràng đã nói rằng chẳng có gì phải để tâm ấy thế mà vẫn một mực bám víu lấy cái hơi ấm chẳng thuộc về mình. Chính mình là người ruồng bỏ, chính mình hèn nhát trốn tránh vậy mà vẫn không để người khác buông tay. Nhưng em cũng yêu tôi. Em nói thế. Khi hơi ấm xen lẫn từ những ngón tay đến con tim, em nói em cũng không muốn từ bỏ, dẫu cho em biết và giận tôi tệ bạc như thế nào. Em vẫn luôn muốn nắm tay tôi và hôn lên đôi môi khô khốc của một kẻ tồi một tình yêu tròn vẹn nhất.

“Vì ai cũng có quyền được yêu.”

10.

Cảm giác đau rát, nóng bỏng vụt qua trên mặt. Thanh Tông sau khi tát vội cái bộp vào má, lại liên tiếp dồn cú đấm vào cái bao cát là mặt tiền quý giá của tôi. Ừ thì, số lần chúng tôi hục hặc khá nhiều nhưng nay khác với như mọi khi. Chúng tôi đã có cuộc trò chuyện nghiêm túc. Tôi nghĩ là nên kết thúc thôi, giữ một đứa trẻ ngốc nghếch trong sạch là chuyện quá khó. Phải chi đừng gặp nhau để khỏi bị phát tát vào má, cáu chứ nhưng tôi ngậm họng. Tôi im re, chúng tôi cũng im re.

Thanh Tông ngừng lại, cậu ta xoay lưng rồi cánh cửa đóng lại cái sầm, cái tiếng sầm đó như biểu thị mức độ giận dữ, cáu tiết và nếu đưa phép so sánh với một trái bom nguyên tử đang thổi bùm có khi nó còn nguy hơn.

“Tôi nghĩ chúng ta nên dừng lại.” Tôi thừa biết Thanh Tông thích ăn mềm hơn cứng, nhưng tôi chỉ muốn đi thẳng vào vấn đề, không lòng vòng để rồi thời gian trôi qua vô ích, đấy là không tốt. Và với cả là tốt cho Tông, một gã tồi như tôi thì chẳng nên dây dưa đâu, tôi xin thề.

“Vậy nên, xin cậu, đừng đến đây nữa.” Tôi thấy đáy mắt cậu long lên, nhưng lại giống như một điếu thuốc tàn, tắt ngúm giữa biển giận. Esmeralde chẳng phải lúc nào cũng dành cho người có tiền. Dưới ánh sáng nhàn nhạt của cái đèn bụp tròn, vết bỏng mờ mờ nhăn lại, hàng lông mày nhăn nhó, cả hàng lông mi đều run rẩy, thế nhưng tôi lại không thấy cậu ta khóc, hoặc là đã thấm vào tay áo khi đưa tay lên dụi mắt. Tôi mong là cậu ta không. Bởi vì nếu như thế thì tôi lại càng tệ hơn nữa, chí ít là vì đây là buổi gặp mặt cuối cùng, kẻ cùng cực như tôi muốn mình làm bao cát để người ta (không, chỉ mỗi cậu ấy) xả giận cuối ngày như là lời xin lỗi. Chúng tôi vẫn hay có những cuộc trò chuyện trong buổi ăn tối, nghe cậu chàng tạp vụ tóm lược cả ngày. Song, hôm nay chúng tôi không có thời gian để ngồi xuống, thưởng thức cái món trứng chiên hơi xém cạnh, hôm nay Tông cáu vì chuyện gì cũng chưa kịp biết vì vừa vào cửa tôi đã bắt đầu, tôi đoán là vì lớp lông của Miên lại bẩn vì lăn lộn ngoài vườn, vọc vọc lớp đất bẩn trong khi nó chỉ vừa được tắm táp ngày hôm kia (tắm cho nó khó khăn lắm).

Thì tôi chọn thời gian không đúng, phải chăng chậm lại một chút, đại loại như sau khi vừa ăn xong cơm tối hay có thể là cuối buổi, lúc cậu ta về phải tốt hơn không? Nhưng chuyện đã thì, kết thúc thôi.

Từng tiếng đồm độp riêng lẻ ngoài kia càng to dần, những cơn mưa lầm lỡ chẳng hợp mùa như thế khiến cho lòng người cũng ẩm ương theo. Liệu rằng những người một mình trong mưa sẽ có một người nào đó chia nửa chiếc ô giống như lúc Frank xuất hiện khi con búp bê của Meggie bị tả tơi – món đồ chơi đẹp đẽ nhất của cô bé – đều giống với hình tượng chúa cứu thế. Người chìa đôi tay ra trước những niềm hi vọng mỏng manh, rồi biến mất ngay sau đó như thoáng qua trong không khí, có khi chỉ là hành động xuất phát từ bất giác vô cớ mà để lại trong lòng những kẻ tuyệt vọng đủ loại cảm xúc. Như kính mến, biết ơn, hoặc là thương hại hay cũng là tình yêu. Ấy thế, những kẻ cứu thế như vậy cũng chỉ ngang qua cuộc đời của mình mà thôi, không thể ở mãi trong đời mình được. Vì chẳng ai muốn mình mãi dựa dẫm vào lòng thương của người khác. (Đơn giản hơn là không muốn lúc nào cũng gặp cảnh trớ trêu).

Căn hộ hai tầng lấy mòng két làm sắc chủ đạo, mấy bụi hoa nhài cao lòng ngòng che khuất cổ người trưởng thành bọc quanh lấy khu nhà như một hàng rào ngăn cách với bên ngoài. Ngay cửa chính là sảnh vào đặt tủ đựng giày bằng ván gỗ lim mà hiện tại đã xê dịch một tí và cả cái áo sơ mi xộc xệch quéo lại dính chút tơ máu vẩy lên. Đánh cũng ác thật, có lẽ là mặt tôi cũng sưng vù lên mất rồi. Ngay cả vết tát kia cũng đỏ ửng lên vì cách móc của ngón tay cào rách da hơi rớm máu. Đôi lúc, với cái sức mạnh cánh tay tuyệt diệu của Thanh Tông lẽ ra là nên học boxing hoặc là làm mấy chuyện ở vì xưởng in cho đáng bỏ công, một quản lí ở tiệm cà phê nghệ thuật ngốc xít ở một khu phố ngoại ô be bé chẳng hợp lí tí nào.

Cả ngôi nhà vẫn im lặng, như một lẽ thường tình.

Nửa mặt phải sưng lên nhưng rợn nhất chính là vết máu bầm tím trên bả vai, nửa ngực trái cũng ê ẩm. Với thương tích cá nhân này đáng lẽ ra tôi đã phải tự cho mình vài ngày phép nhưng cú điện thoại nối máy chẳng cho phép tôi nghỉ ngơi. Bọn họ đã đồng ý cho tôi phỏng vấn vào ngày mai, dẫu cho đã nhăn nhó suốt cả tuần.

11.

Cốc cà phê giấy ướt đẫm nhão nhoẹt ra từng vụn nhỏ, từng cái vị vừa lờ lợ, vừa ngòn ngọt khuấy đảo trong từng hoa vị giác. Không biết từ khi nào, tôi chẳng thể uống nỗi một phin cà phê hoàn chỉnh được nữa, cứ có cảm giác lạ lẫm tê tê trên đầu lưỡi. Nom như một ông cụ non, tôi tẩn mẩn phải thử từng loại cà phê đóng gói có trong cái tiệm tạp hóa gần nhà. Vừa phải ôm mớ công việc mà chẳng có thứ gì vực dậy được cảm giác hưng phấn rộn rạo trong từng tế bào, tôi cứ phát điên lên vì những li cà phê chỉ mang đến cho mình cái đắng ngắt vô vị, không một mùi hương, không một cảm xúc.

Tôi cảm thấy như đang lơ lửng, tựa một con diều bằng giấy, dây buộc lại đâu đó dưới một hòn đá, thân cây chẳng bay cao hơn nữa và cũng chẳng gần mặt đất. Trong khi cơn gió ôm chổm mình vào bầu trời thì hòn đá hoặc thân cây ấy giữ chặt lại, một dấu tròn lửng lơ trên không hay là một chú chim không cánh, nhìn đám mây trôi qua thật lặng lẽ mà trong trái tim bùng lên một ngọn lửa ởm hờ khao khát được vỗ về bởi làn gió dữ.

Những bầu trời khác nhau song chung một ngọn gió lộng, rọc rãnh từng nếp gấp keo dính, thổi phồng cái bụng diều no căng hơi. Một tiếng xé xoạch, vết rách thành hình rồi theo ngay sau đó là cái chồm ôm của bầu trời dành cho nửa thân diều giấy, nửa còn lại từ từ rớt phăng, đáp lên mặt đồng mới gặt. Thế là hết, một đời diều.

Một kẻ nghiện coffeine cả nicotine dường như chẳng có cách nào để thoả lòng chán chường cà phê ngoài ngập mặt trong khói thuốc. Mồm miệng cứ như cái bát hương mà châm tiếp điếu cuối, mà cũng chẳng có khái niệm cuối cùng dành cho những con nghiện – chỉ tạm thời dừng trong chốc lát khi trong vỏ bao trống trơn. Mặc kệ cho buồng phổi quặn thắt từng chút, ngón tay mình vẫn gõ từng tiếng cành cạch lên bàn phím. Những con chữ nhuốm nỗi mặn chát, con ngươi nẫu ruột cất ra âm thanh uất nghẹn ấy thế lại thành những miếng mồi thơm ngon để tư bản cấu xé nuột trọn.

Hoàng hôn tựa tấm màng the buông xuống phủ nhẹ lên những mái nhà bằng thứ ánh sáng tim tím rũ rượi. Sau hôm đó chừng chục ngày có lẻ, tôi ngang qua quán cà phê nhỏ của Thanh Tông, và cậu ta cứ như thế bốc hơi khỏi thế giới này. Mấy chậu hoa thủy tiên trước cửa héo úa vì chẳng ai chăm non, đống lá cây rụng phía dưới cất tiếng hò reo xạc xạo trong cái hẫng cồm cộp rồi im bẵng đi. Cái lạ lẫm chẳng khác gì mồi lửa đốt cháy lên đầu lọc, nhưng cũng chả có cái cớ gì để trả lời tại sao trong trái tim lại nhẹ mất một vài nhịp. Vì là nhẹ thôi, nên chẳng phải lo lắng.

11.

Đống lon bia vất bừa dưới sàn nhà, ngay dưới cái sofa màu xám nhạt rỉnh lên cả. Cẩn thận chèn từng bức ảnh vào cuốn sổ kẹp, vò mái đầu trắng toát rối mù, bút cũng đã cạn mực. Cái hành động cẩn thận vừa nãy cũng vứt vào sọt rác hết, tôi cáu bẩn ném luôn cuốn sổ vào góc phòng.

– “How long? my boo.” – Khóa quần bị tôi kéo xuống, lòng bàn tay ôm lấy thứ mà ai-cũng-biết đang mềm uột, vuốt dọc ngang rồi lại vê theo từng đường gân mờ. Búng lên lỗ sáo rồi bắt đầu cựa quậy, bằng một phép màu nào đó nó ngẩng đầu và trông hung dữ quá thể. Một thằng đàn ông vừa thông minh và cả thành công như tôi đây là ví dụ thì ham muốn vẫn đóng một phần gì đó lớn, quan trọng lắm. Hoặc đó cũng chỉ là một nhu cầu sinh lí rất đỗi bình thường, và người mà bọn họ (tôi) thường tự tưởng tượng khi đang làm tất nhiên là những người xinh đẹp như một bông hoa thơm lừng vị mật để lũ ong có thể bay xung quanh cuốn vào. Dĩ nhiên là cơ thể loã lồ, trần trụi của cô nàng diễn viên đang phát tình trên màn hình rất nóng bỏng nhưng tôi lại chẳng có tí hứng nào, thay vào đó là sự chán chường với nỗi đau trướng từ bụng dưới. Cho đến khi đôi mắt tôi nhắm lại, thở hắt ra như vứt hết mọi thứ ra sau đầu, mái tóc vàng ươm những tia nắng mùa hạ lại xuất hiện tựa cơn hồng thủy xô đổ mọi thứ cản đường; nó càng cương cứng và phồng to, ngón tay di chuyển cọ xát lên xuống một lúc một nhanh. Từng nhịp thở ngắt quãng rồi bị tôi nuốt xuống cổ họng hết tất thảy, lòng bàn tay nhớp nháp như vẩy phải bùn, bịn rịn không thôi. Chính tai tôi nghe thấy bản thân mình ngắc ngứ cái tên “Thanh Tông” như một con búp bê được lập trình nhưng lại lắp bắp, cà lăm không thể cất thành lời hoàn chỉnh.

Chịu, cậu ta lắm trò thật.

Đến khi phần gáy sau, đặc biệt là mái tóc cũng ướt nhẹp mồ hôi, thằng nhỏ được chăm bổng tỉ mỉ nên cũng không bao lâu sau lại cuống cuồng gấp rút trước bầu không khí vừa nóng vừa lạnh, nó ngúng nguẩy rung lên giần giật, rồi cơn khoái vồ lấy, đờ đẫn người mà sau đó, cảm giác tê dại đầy mẫn cảm vẫn không kết thúc.

Bốn giờ sáng, kim giây nhích từ khắc thật chậm. Tiếng đong đếm nhỏ giọt chảy vào tai ngọt xớt, tiếc thay tôi lại chẳng hảo ngọt lắm cho nên cứ khó chịu, bực bội mãi trong người. Có lẽ là vì đống tài liệu chất thành đống trên bàn mà từ hôm kia đến giờ chẳng qua nỗi vài dòng. Tính luôn cả những tàn thuốc nát bấy dưới sàn nhà. Nhưng gì chứ, tất cả cũng chỉ là cái cớ mà thôi. Cái cớ để bao biện cho cả thảy những nỗi nhung nhớ, sự lạc lõng giữa ngôi nhà rộng lớn đã từng là chốn ồn ào nhất thành phố – trước lúc Thanh Tông biến mất.

Cậu ta biết tất cả về tôi, từ nơi sinh, thói quen xấu lẫn tốt, cả vết sẹo nhỏ trên bắp tay, chìa khoá dự phòng, mật khẩu, salon nơi tôi làm tóc, biết mọi vị trí trên cơ thể. Kể cả việc tôi đã thành công như thế nào khi chỉ vừa hăm ba, hay là việc tôi để ý cậu ta như thế nào. Hạt giống nảy nở thành chiếc mầm non, từng chút một lớn lên thành một cái cây lớn chảy dòng nhựa sống.

Hên rủi sao mà tôi lại chẳng biết thứ gì, thông tin có giá trị nhất chắc là cậu ta chẳng phải tạp vụ mà là chủ, đếm mọn chỉ mỗi mình cậu ta và đứa bạn đến giúp khi rảnh (dù cả hai chỉ chơi trò thảy xúc xắc cá ngựa – Tông nói thế). Vậy nên, tôi đoán là cái nhà (tích hợp cả cà phê) là của cậu ta vì chẳng ai mua mỗi mặt bằng đằng trước. Hơn nữa, nếu cẩn thận bới móc ra thì gia thế cậu ta cũng chẳng vừa, túi lúc nào cũng vừa hộp Nat Sherman và đủ để cầm cự quán cà phê một ngày chỉ độ mười mươi lượt khách ra vào thì hẳn phải dư dả lắm. Tôi biết chỉ đến thế vì chẳng bao giờ ấy tự mình nói với tôi cả, mà chuyện cá nhân phải là tự mình trải, trường hợp hiếm là trả lời khi được hỏi. Đừng hỏi tôi vì sao cậu ta biết tôi nhiều cặn kẽ đến thế, phần lớn là mè nheo và cả nhìn trộm (nhưng tôi cho phép).

– “Lại thế nữa rồi.”

Cuối gằm mặt xuống đống giấy báo được tôi xếp cẩn thận, lại thêm một điếu thuốc nữa phải cháy trong đêm. Bật lửa loé lên ngọn sáng màu đỏ cam tỏa vào căn phòng, đơm sáng không khác gì cây nến mừng sinh nhật muộn, không cần một bài ca nào được cất lên nhưng tôi vẫn thổi tắt ngọn lửa dù không nguyện cầu điều ước nào cả. Ngọn đuốc tàn lụi dưới cơn gió dữ, hàng cây run rẩy nép chặt, rún chân giữ chặt mặt đất, chẳng giấu nỗi sợ mà phơi bày tất cả.

Dần dần, sự minh mẫn trong mí mắt ngày càng yếu ớt trước nỗi mệt mỏi, cho đến cuối cùng nó vẫn dành chiến thắng.

12.

Trong cuộc đời, ái tình là thứ xa xỉ duy nhất mà tôi chẳng bỏ tiền ra mua được. Những lần ân ái thể xác cũng chỉ giải tỏa bức bối sinh lí, không lấp đầy cái hố sâu trượt dài của yêu thương. Trăm lần vờ vĩnh vào chục trăm thứ rượu ủ trăm năm vẫn chẳng thể lên men đậm đà được cái tình cảm truớc giờ chỉ vỏn vẹn tí chút, những giọt rượu cuối cùng luôn thấm sâu vào nỗi cô đơn trong dạ dày, lấp đầy, trào ngược cuối cùng lại trống rỗng. Hàng loạt cái danh hiệu đầy khoe mẽ của kẻ thành công cũng không thể che lấp đi niềm tủi hổ, nỗi căm tức chính bản thân mình. Một kẻ gián tiếp giết người lại trông vô cùng sạch sẽ và đầy nho nhã. Những thứ giả tạo thế mà lại trở thành những mảnh ghép hoàn hảo nhất trong cuộc đời của mình, tôi ghép từng thứ, từng thứ một.

Điểm mù luôn xuất hiện ở mọi nơi cho nên nó khiến mọi người lúc nào cũng lầm tưởng. Vậy nên, em mới chẳng nhận ra và bước vào căn phòng kín, ngập ngụa bùn lầy dơ bẩn lên khắp cơ thể. Tôi thấy em khóc thật to, tóc em ngày càng dài và nút chặt cổ họng. Em chẳng thể cất thanh âm ngọt ngào nào nữa. Trong con ngươi đang rùn lên vì sợ hãi, hình ảnh đọng lại dưới đôi ngọc quý của em cũng dần rạn nứt, vỡ thành từng mảnh nhỏ. Căn phòng eo hẹp dần, nó lồi ra những chiếc gai nhọn đâm vào làn da sứ , cơ thể đầy những vết cứa rọc từng thớ thịt mềm. Tôi gào thét xin buông tha, nhưng cớ sao lại càng chọc sâu vào em, máu chảy thành dòng lem luốc khắp nơi, mùi sắt rỉ khó chịu cào nát ruột gan mình. Những hơi thở nông mong manh đến mức chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ để xé rách em và cả lòng tôi.

Tôi không có cách nào để cứu em cả, tay tôi rụt lại rồi đóng cánh cửa lại. Tôi sẽ chẳng thể thấy em gào khóc thảm thương, ánh mắt cầu khẩn yếu ớt như cánh hoa tàn.

Tiếng giày tôi loạng choạng gõ từng cái vào nền, chẳng biết từ khi nào mặt nền đầy nước. Những cú trượt dài trên sàn dẫn tôi đến nơi có lồng bể to lớn, em lại xuất hiện. Em gắng từng cú đập vào lớp kính dày, nhưng làm sao xi nhê được. Ánh mắt em yếu ớt vụn vỡ lần nữa, những vụn thủy tinh chà xát trái tim nơi đang hoảng loạn đập trong ngực trái tôi. Tôi ngay lập tức cầm lấy ngòi bút bằng sắt đập vào mối hàn thủy tinh quanh bể, nhưng cũng chẳng lâu đâu, nước đã trào ngập đầy lá phổi.

Nước mắt lã chã rơi xuống, nó dọc theo gò má mà chảy xuống mang theo hơi nóng hun nóng cả khuôn mặt. Có giọt mặn chát đau thương, có giọng lại chua cay tức tưởi, miệng lầm bầm một câu bùa chú đây chỉ là giấc mơ, chỉ là giấc mơ. Nhưng nỗi đau này rõ ràng là chân thật, đầu óc tôi bắt đầu rơi vào mê mang, từng âm thanh khản đặc rơi vào lặng câm, vị máu nhờn nhợn chảy đầy trong miệng dần rã ra.

Trong góc khuất đen nhẻm, tựa như lỗ đen hút mọi thứ vào hư vô, chiếc áo sơ mi trắng ướt sũng co ro ngồi yên. Bể nước là bốn tấm kính trong suốt, sức nước trôi nổi thân người, không động đậy nữa hoặc đã chẳng thể vùng vẫy nữa. Mấy lời ngắc ngứ chẳng thành lời lặp lại như một cái máy ghi âm, cho đến khi có tiếng bước chân từ trong một góc khuất khác vọng lại thì nó im bặt. Những bọt khí nổi lùng bùng dưới cái ánh sáng xanh lục của đèn led cũ dường như cũng tĩnh lại, yên lặng dõi theo từng tiếng động bên ngoài.

– “Mày vẫn làm đúng không? Vậy viết đi, viết nhanh lên.” – Người ấy cất tiếng, giọng nói tưởng chừng đã trôi theo thời gian lại phát ra, rõ từng chữ.

Không có câu trả lời.

– “Mày đã giết tao, bóp nát cuộc sống hạnh phúc của tao thì mày dựa vào để sống hạnh phúc?”

Xen lẫn là tiếng ngân nga của chiếc khuyên tai khua trong không khí. Trong trẻo như bầu trời xanh. Trong tôi động một cái, là người. Người vẫn chưa chết. Màu xanh trong mắt lại càng rực lên.

– “Người như mày làm sao có thể có cuộc tình đẹp được cơ chứ.” – Khuôn mặt trong quá khứ hiện ra trước mặt, không phải là những âm thanh xuất hiện mỗi tối trong cơn mộng mị, không phải là tiếng sóng biển vồ lấy trong giấc ngủ mà tất cả đều là thật, hạt lệ đẫm dưới khoé mắt, đến nỗi chỉ cần vươn tay về phía trước, những ngón tay có thể có xúc cảm da thịt thực sự.

– “Tao xin lỗi, làm ơn hãy tha cho tao.”

Đôi mắt cay xè tôi mở to, chẳng để tâm đến vết rách trong thanh quản, lấy một hơi nói ra những lời nghẹn dưới chót lưỡi suốt bấy năm. Xúc cảm vỡ oà trong lòng, chắt chiu những hạt đắng cay, đau đớn, mỏi mệt vào cái chậu cát, chẳng cần ánh sáng, chẳng cần nước tưới mà vẫn sinh trưởng thật tốt; cái cây lỗi lầm, của hèn nhát trở thành cổ thụ dưới lớp đất cằn cỗi, những cái rễ sâu dài ngoắm chặt vào mình không dễ gì lấy ra đã khiến tôi chìm vào cơn mộng ê chề nay đang động đậy, vùng vẫy về mọi phía.

– “Chính mày là người không thể cứu nó. Là mày bỏ chạy trước, mày vẫn hèn nhát như thế, vẫn ích kỉ và tham lam.” –
– “Tao không thể cứu, mày chính là người giết em ấy. Chứ không phải tao!”
– “Thứ nó cần là mày có thể bước đến mà thôi.”

Rất lạnh.

Thứ ánh sáng màu xanh lục lẫn vào đồng tử hổ phách, trộn lẫn cái vô hồn với nguy hiểm thành một ánh nhìn tựa như mũi giáo lao về con mồi. Em đang nhìn tôi, những lọn tóc như ánh dương đang nhảy múa. Vặn vẹo. Nhưng em đã chết rồi. Từng dây thần kinh xoắn lại vào nhau như mối chỉ loạn đẩy tôi đến cơn đau đến mức những ảo giác chìm vào màn đêm một lần nữa.

Lưng áo tôi ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào phía sau, tuy vậy nhưng cơn đau đầu vẫn chưa biến mất, âm ỉ và râm ran cho tới tận sáng.

13.

Hồi còn nhỏ, mấy đứa loắt choắt có khi chẳng chịu làm bài tập mà chạy tót đi chơi. Tối hôm đó, nó tìm hết mấy đứa trong xóm khi chơi trốn tìm nhưng sáng hôm sau thì lại bị quở trách vì cuốn vở bài tập trống không. Nhưng nó hẳn tự hào lắm, bé tí ấy thôi mà sau này khi lớn lên, nó cũng phải học cách có trách nhiệm hơn, ít nhất là với cuộc đời nó, và không nguy lụy thêm ai. Cách “người lớn” trưởng thành có khi là chịu tổn thương sâu sắc, có khi là suy nghĩ thay đổi một mạch 360 độ, hoặc là nó chỉ muốn nó có cuộc sống ích kỉ cho riêng mình. Chung lại, đến một thời gian nào đó những đứa trẻ sẽ có một bầu trời của riêng chính mình.

Ngụm trà nóng tràn vào khoang họng, lưỡi ướt đẫm vị chan chát của nụ chè mới sấy. Tôi lật ngửa chiếc cặp da, tay lấy bản thảo đưa trước mặt dì Hoa – mẹ của Kim, nhân vật chính của vụ án lần này. Mặt dì hơi trầm lại, những vết đồi mồi ướm lên da nhưng vết châm kim bé tí trên tấm vải áo, từng rãnh nheo bên khoé mắt rụt lại rồi nhăn nhúm. Tay dì chạm vào ảnh người con gái đang cười trong bản in, vuốt nhẹ lên đôi má chỉ còn ở thế giới hai chiều.

Trời mùa hạ nóng ru ru, nắng sớm thôi nhưng lại đốt cháy sự cảm thương của tôi thành tro tàn. Rốt cuộc là đám lửa vẫn thiêu rụi hết tất cả mọi thứ, đặc biệt là mấy thứ mỏng manh như đồng cảm, thương tiếc chẳng hạn. Dì Hoa vẫn phải đi làm sớm, ở cái tuổi lục ngoại, làm bà làm ông ấy thế mà vẫn phải dãi sương nắng làm cho ruộng ớt của xí nghiệp. Trước khi tạm biệt, dì chạy vội vào nhà trong, dưới quê ấy mà, luôn có mấy thứ gọi là quà quê. Chẳng nỡ từ chối vì tôi còn bị nạt trễ giờ dì, thôi thì dì cũng không để ý tới phong thư đặt vào cuối bản thảo như lời báo lần cuối tôi đến đây.

Xe đánh lái qua ngã rẽ, tựa hồ như con chuột lũi vào khoé rãnh, thật gọn gàng, núp nép mà cũng thật đường hoàng vào thành phố. Vào giữa buổi sáng, con đường đã ngập âm thanh toán loạn chẳng rõ nỗi nguồn gốc. Có hơi ồn ã nhưng tôi thích nó, ném mình vào đám đông khiến tôi cảm thấy an toàn. Lúc đó, sẽ chẳng có những khoảng lặng chết.

Mùa hạ năm nay rõ khác nếu so với những năm khác, một mùa hạ mà tôi lại tùy hứng đến văn phòng làm việc như một nhân viên rất-đỗi-bình-thường. Ý tôi là bất thường với người chẳng muốn tới trụ sở (may mắn là tôi chỉ bám dính với ghế xoay chừng vài tháng ). Sự xuất hiện đột ngột của tôi dạo gần đây với tần suất tăng dần cũng đã khiến mọi người quen dần. Mấy cái tên kì lạ giờ cũng thành quen nhưng rồi cũng sẽ nhớ nhớ quên quên chừng cỡ tháng nữa. Lúc ấy, thì tôi cũng đã nghĩ việc, phè người dưới gốc táo đón trăng lên chứ không chạm vào cái danh xưng mĩ mãn kia nữa.

Cơ quan cấm hút thuốc, mà đối với một tên nghiện nicotine thì đó chính là một trong những lí do tôi không thích làm việc ở văn phòng (dù rằng những lí do khác cũng đất hỡi lắm). Sự phụ thuộc chuyển sang cà phê, mà như đã nói vấn đề tôi gặp – cái chứng “kén cà phê tạm thời” kia để lại vô vàn huệ lụy cho thằng Xuân. Cái mớ tóc hồng hồng che khuất màn hình laptop, lông đầu còn xơ xát hơn cả Thanh Tông khiến mắt tôi khó chịu.

– “Gì?”

Tôi gập lại laptop, cau mày.

– “Dạo này tới hoài vậy, làm gián đoạn tao quá.”
– “Sao đây, thiếu kẹo dẻo hả?”
– “Cũng không có gì. Không thèm cà phê à?”
– “Nhạt miệng lắm, rảnh thì tới chỗ hôm bữa mua cho tao đi.”
– “Cái tiệm-nghệ-thuật-kì-dị ấy hả?” – Mắt nó mở to, tay nó đút vào túi quần bên. – “Dạo này mày lạ lắm. Nếu mày không định trả lời thì tao sẽ khôn- Nhanh đi.” – Tôi ngắt lời, tôi thì có gì mà lạ chứ.

Thế giới này đầy rẫy những thứ mà người ta không hiểu, có người sẽ đi giải nó như một bài toán cũng có những người để nó yên mà trôi đi nhanh chóng. Từng chút biếng nhác như thế chất đầy trong lòng, rồi hóa thành một ít nhỏ, sau nữa lại thành một ụ to, mà ụ rơm rất dễ bén cháy, chỉ bằng một tàn lửa.

Khoảng chừng trên dưới 10 lần đến quán cà phê be bé trước giàn thủy tiên và lần nào cũng xách mớ bao từ Starbucks, miệng lầm bầm chửi rủa tốn thời gian phủ giữa cái nóng điên người.

Phòng tiếp khách trong cơ quan có một khoảng mở, một ban công đượm cái non mơn của mấy loại rau xanh hữu cơ trồng bởi mấy cô đầu bếp bên căn tin. Nơi được lòng tôi nhất ở tòa báo. Ban công hướng thẳng ra ngoài, không che mưa che gió, độc tấm kính nhẵn nhụi cao chừng mét rưỡi, bên trên là thanh chắn hình trụ, tròn gắn dọc theo chiều dài. Cũng chẳng biết mấy con búp bê cầu nắng mưa treo lên thanh chắn là của ai, mỗi lần tôi đến lại được thay mới. Mưa thì ố vàng, hôi hám, nắng thì phai màu, rách rưới. Có lẽ cũng không phải là do thói quen, mà là có niềm tin với con búp bê cầu mưa nắng ấy.

Vậy còn tôi, đức tin của tôi là gì?

Đáp lại là làn khói xám nghịt bao lấy cánh mũi, buồng phổi ngập ngụa dưới móng vuốt của con mãnh thú bằng khói, tan vào hư vô, dìu dịu xoa nhẹ con tim. Đời người chỉ có những kẻ cô đơn mới dùng thuốc lá để cháy lòng thôi. Cho những nỗi buồn vu vơ, cả cái buồn trăm năm, cả mới lòng bong độc cô giữa vạn sinh kiếp. Rực cháy rồi biến mất. Rồi tôi lại nhẫn người khi nhớ đến cái mùi thuốc lá tươi mát xộc vào khứu giác, quen thuộc lắm. Nhưng tôi gạt đi nhanh, như bụi dính trên áo.

Ánh nắng ban chiều gay gắt đến thế cũng hóa dịu dàng xuống đóm rau hữu cơ. Ấy là tài, tạo vật có ý thức không thích phải hạ mình (đúng hơn là dịu cái cá tính) xuống như thế. Từng hạt nắng nhảy múa lên giọt nước còn đọng ở gân lá, chắc là một điệu gì đó nhẹ nhàng lắm cho nên cả những cái lá cũng yên lặng, gió từng lúc miên man vỗ vào mặt.

Quái kiểu gì cũng thấy buồn phiền, khó chịu.

Thằng Xuân sau khi đến quán cà phê có mấy cái cốc hình thù hơi đặc biệt lần thứ 17 thì chẳng kiêng nể gì nữa. Nó vùng vằng cái tóc màu hồng sau khi tôi lại nhờ nó trở lại lần thứ 18, nó nổi khùng. Giựt lấy điếu thuốc tôi đang cầm, mặc kệ còn đến yếu nửa cây mà dẫm dưới đế giày da. Nhìn mặt là rõ, nó muốn đá tôi bay từ ban công tầng 4 xuống để làm rõ chuyện liệu rằng con người có thể bay? (Dù rằng từ xa xưa đã khẳng định, không!)

– “Tao đã bảo mày không ổn và tao cũng không biết chuyện mày với cái thằng nhóc bồi bàn kia ra sao. Nhưng mày điên thật rồi Duy ạ.”
– “Tao thích vị cà phê ở đó thôi.”
– “Đứa phất phơ như mày từ bao giờ chỉ cố định một chỗ vậy?”

Nói xong, nó im lặng. Cũng nhoài người về phía tấm kính, để cằm lên cánh tay đặt trên thanh chắn. Thở dài thườn thượt, vết sẹo nó ánh lên trong cái nắng tà tà.

– ” Mày phải dùng cả con tim và trí óc để suy nghĩ. Đừng mỗi con tim cũng đừng mỗi trí óc, chỉ có mày mới tự thoát ra mày, mà thôi.”

Bọn tôi đứng cả đó suốt buổi chiều. Khi cảnh thành phố từ trên cao ngắt lại ám cái hoàng hôn thì Xuân mới vỗ vai tôi thật nhẹ, ngắt lấy dòng suy nghĩ đang rối rang như tơ vò một cục. Cánh chim đơn độc bay lên bầu trời vừa mới hung đỏ, gam màu tim tím, xanh chàm, đen thẳm hay đỏ cam trộn xen lẫn vào nhau như một tấm tranh hỗn độn, của người họa sĩ chuyên nghiệp. Đẹp, nhưng khó hiểu.

14.

Mùa hạ luôn có những cơn mưa bất thường lắm, chẳng được thông báo trên báo đài nên có hơi phiền phức nhưng dễ đến rồi cũng dễ đi. Cùng lắm là những giọt nước be bé đậu bên vai áo, chẳng mấy chốc sẽ bốc hơi đi mà không để lại dấu tích gì. Các hàng quán bên vệ đường trải dài những tấm biển quảng cáo tươm tất, duy chỉ có bảng gỗ viết bằng màu dầu dựng ngay trước cửa. Mấy chậu thủy tiên khô héo đằng trước cũng đã tươi tắn hơn, có lẽ người cũng đã trở lại. Con đường này là một khúc rẽ từ đường lớn, ấy thế mà không có mấy bóng người. Cửa hàng cá cảnh đằng trước vắng tanh, mấy con cá vàng như hiểu được âm thanh của tiếng mưa mà trồi ngụp thổi lên bong bóng nước con con.

Từng giọt mưa tròn lẳng bấu vào vết màu lì trên tấm bảng gỗ, nó mang chút xíu màu trôi vào kẽ gạch lát. Hơi nóng ồm ồm bốc hơi lên mặt đất, đây chính là thời điểm tuyệt vời nhất để rít một hơi thuốc dài nhưng tôi chẳng còn tâm trạng nữa. Đã gần một tháng, quán cà phê không mở cửa (Thanh Tông như bốc hơi sau tối hôm đó). Từ ngoài nhìn vào trong, lá của cây giáng hương rụng đầy trên đất, một mớ lốm đốn nâu xen lẫn với những tia nắng vàng nhỏ xíu. Tôi không biết bản thân mình tại sao lại phải đến đây vào ngày hôm nay, và chờ đợi một phép màu chỉ có ở trong tưởng tượng.

Mưa vẫn không tạnh.

Vẫn cứ đổ lên chiếc áo sơ mi màu trắng tôi thích nhất, cả đôi giày da cũng sắp sũng nước. Những cơn mưa bóng mây đến rồi lại đi làm người ta quên mất rằng cơn mưa thật sự sẽ đến.

Đến rồi lại đi, giống như Thanh Tông. Chỉ cần không để mắt đến sẽ khiến người khác gặp rắc rối. Cậu ta là người tôi thấy khó chịu nhất, từng hành động từng cử chỉ từng lời nói từng chi tiết nhỏ xíu.

Cách cậu ta vận cái áo vạt rộng khi vòi thắt vài cái bím trên mái tóc dài của tôi.

Cách đôi đồng tử rực màu xanh ụy lụy khi bốn mắt chạm nhau vào mỗi tối, trong bóng đêm, tôi là người lẩn trốn còn cậu ta là người tìm, lần nào Tông cũng thắng, một cách vô cùng ngạo nghễ.

Tôi bảo tóc cậu ta khô lắm, đừng nhuộm nữa và cũng đừng nằm cạ vào đùi tôi (khi tôi bận quần xà lỏn) luôn, nhưng trả lời tôi là cái mặt chưng hửng, cậu ta cười khì như một đứa trẻ, lắm lúc tôi chẳng nghĩ Thanh Tông đã trên hai mươi vì cái tính trẻ con khó chiều quá.

Mà vì cái tính trẻ con nên cá tính cậu ta mạnh lắm như một quả bom nổ chậm và đã châm ngòi thì sẽ nổ “uỳnh” bật hết cả móng nhà. Tôi nói không thì cậu ta sẽ ép buộc tôi làm ngược lại nếu không thì sẽ rất phiền phức như là nhét vài cục đường vào cốc cà phê đen vì thừa biết tôi không thích ăn ngọt.

Lần nữa là cái vụ cậu ta hút thuốc và ném bừa vào mớ tài liệu làm nó lấm chấm đủ vết, tôi giận lắm và quát lên. Ngay lập tức, cậu ta cũng xả một tràn: Anh cũng hút thuốc trước mặt em đấy thôi. Cái chính là cả tôi và Thanh Tông đều không thích đối phương lúc nào mồm cũng như cái bát hương, và tôi quát lên vì cả căn phòng ám mùi bạc hà, nó làm tôi cảm thấy thất thủ ngay trong chính ngôi nhà của mình. Thanh Tông giận dỗi bỏ về cứ như là lỗi của tôi, tôi phải xin lỗi cậu ấy gì chứ? Ấy là mạnh miệng lắm, vài ngày sau, chính tôi lại đứng vén mành tranh lên nhìn con Miên phơi cái bụng mềm dưới nắng. Nó chạy sang mớ cải xoè mấy cái lá phẳng xuống lớp đất, che mặt vào phiến lá rồi nằm ấp xuống, tựa như nó biết mọi thứ và để lại cho chúng tôi không gian riêng.

“Tôi nhớ vị cà phê bạc hà thôi.” – chẳng còn giây phút nào để cậu ta trả lời lại bằng cái điệu đùa cợt nữa. Sự ấm áp trên phiến môi đền đáp cả tôi và cậu, như một thứ quà tặng vô giá (nhưng không giới hạn), chúng tôi đã có nhiều hơn một cơ hội để rõ ràng với nhau nhưng lần nào cũng vất ra sau đầu vì từng cái chạm dịu dàng đến nóng nảy, cả hai đều không muốn phải dứt ra một cái hôn đem lại thứ xúc cảm quá tuyệt vời ấy.

Em đến và để lại từng cái hằn sâu trong tim và rồi biến mất như em chưa từng tồn tại.

Đó là điều khiến tôi phải đau đớn nhất.

Vỏn vẹn đôi mươi ngày chẳng gặp mà tôi cứ tưởng đã trôi qua trăm năm, vạn năm thậm chí tưởng chừng đã qua một kiếp người tửu tử. Vạn ái tình nhét sâu vào trong kẽ sâu kín trong lồng ngực chỉ chực chờ một vết nứt nhẹ để nó ào ạt trôi đổ vào tim. Thế nên tôi chẳng muốn mình yêu thích thứ gì đó quá nhiều, mà với cái kinh nghiệm đổ năm lên đầu thì sống gần ba chục năm, thứ tôi quý mến rồi sẽ hỏng nát tỷ như cái chết hai người ấy và cả con mèo lông đen tuyền còn lại cũng lạc đi mất.

Trời dần sâm sẫm tối, những cái bóng dài đổ lên mặt đường khiến cho tôi có chút nản lòng. Mấy con cá vàng cũng đã ngừng thổi bong bóng nước, bọn nó vây vẫy cái vây xinh, bơi tán loạn. Mưa cũng đã tạnh từ lâu, khung cảnh mang cái màu xỉn bạc sao mà cô đơn, bã buồn đến thế.

Và em đã đến.

Chiếc ô còn vương vào giọt nước chảy dài trên vành, nhỏ tí tách những nỗi hối hận vừa mới chớm nở của tôi xuống. Chẳng đợi em phải cất lời trước như mọi khi, tôi bước đến, như buông thõng xuống hết mọi thứ ngập ngụa trong mình. Thanh Tông em vẫn chưa bao giờ thích sự bị động, cái ánh mắt dữ dội mang ý “đến bên em nhanh lên duy” dẫn dắt tôi di từng bước nhỏ, không, ý em là tôi phải nhanh lên trước khi em đổi ý.

Mọi chuyện như vỡ lẻ thành từng chút một, rằng em không phải là cơn mưa rào chóng đến chóng đi của cái mùa hạ thất thường. Em là cơn mưa dầm kéo dài suốt vài ngày ròng. Em không phải chiếc phao cứu sinh được ném xuống khi tôi chìm dưới đại dương sâu thẳm. Em chính là người cùng tôi nhảy xuống, tay trong tay, không quan tâm rằng đây là bể tình hay là biển đau khổ nhớp nhúa. Thanh Tông là tình yêu, là thứ ánh sáng xa xỉ nhất trong cuộc đời tăm tối, là đấng cứu thế của một kẻ hèn nhát đầy tự tôn, của riêng mình tôi.

Em luôn là người bắt bài tôi, luôn luôn là như thế.

Có một khoảng cách vô hình giữa tôi và em ngay lúc này. Dường như em chẳng còn một động thái nào nữa, bởi đồng tử lục bội em trong veo, đang vắt ngần giữa cái ánh sáng khi chiều về. Sâu thẳm trong đáy mắt, em đang chờ đợi. Em không hề che giấu bất cứ thứ gì khi ở bên tôi, em luôn tinh tế bày tỏ mọi cảm xúc khi lúc tôi kề bên và đôi khi nó làm tôi có chút ngại ngùng, thậm chí là xấu hổ. Mấy lúc như vậy, tôi thường sẽ làm lơ đi, tránh xa suy nghĩ của em vì sợ hãi, có phải rằng tôi chỉ đang hiểu lầm mọi thứ. Không, đó chỉ là nỗi tự ti đã đeo bám tôi hàng năm trời thứ mà tôi luôn cố giấu giếm khỏi người khác như một bí mật.

Đấy là cơ hội cuối cùng mà em dành cho tôi, trước khi em bỏ lại một linh hồn cô độc, xấu xí nhất thế giới. Cảm quan trong cơ thể tôi đang gào thét đến điên cường, rằng em đang ngay trước mặt. Hương nicotine bạc hà thoang thoảng và mùi của tóc cháy trong nắng hạ bùng lên một ngọn lửa nơi ngực trái. Bọn nó thét gào như những con quỷ khát máu, đòi mòn nhưng hiển nhiên, đây là lúc em cần và phải được tôi trân trọng từng chút một. Đây không phải lúc tôi chết ứ trong cái quá khứ rĩ rích cùng với nỗi tự ti hèn kém, cũng chẳng phải là lúc mà em có thể đùa bỡn như có như không.

“Tôi nhớ Thanh Tông. Tôi yêu em. Yêu em hơn tất cả mọi thứ, hơn cả bản thân tôi.”

Tôi biết là, em yêu tôi. Cũng giống như tôi yêu em. Nhưng nếu em có thể hiểu biết tường tận tôi, thì tôi lại mù mịt đọc em như một cuốn sách viết bằng cổ ngữ – một thứ ngôn ngữ kì lạ nào đó chẳng có nỗi một quy tắc cụ thể, chỉ có thể chắp vá bằng những từ đơn độc thành câu. Hôm nay, em dạy tôi một từ mới của chính em. Ngượng ngùng. Cũng là lần đầu tiên, trên gò má dễ thương của em ửng hồng rồi lan dần đến mang tai, kỳ diệu và đẹp đẽ, e ấp tựa đoá hoa ban. Và cũng là lần đầu, giọt lệ mà em cố kìm nén ứ đọng bên lớp mi dày cũng tràn xuống cằm. Nhanh thôi, em rồi sẽ nhanh chóng dùng tay áo lau đi mất.

11.

Cốc cà phê giấy ướt đẫm nhão nhoẹt ra từng vụn nhỏ, từng cái vị vừa lờ lợ, vừa ngòn ngọt khuấy đảo trong từng hoa vị giác. Không biết từ khi nào, tôi chẳng thể uống nỗi một phin cà phê hoàn chỉnh được nữa, cứ có cảm giác lạ lẫm tê tê trên đầu lưỡi. Nom như một ông cụ non, tôi tẩn mẩn phải thử từng loại cà phê đóng gói có trong cái tiệm tạp hóa gần nhà. Vừa phải ôm mớ công việc mà chẳng có thứ gì vực dậy được cảm giác hưng phấn rộn rạo trong từng tế bào, tôi cứ phát điên lên vì những li cà phê chỉ mang đến cho mình cái đắng ngắt vô vị, không một mùi hương, không một cảm xúc.

Tôi cảm thấy như đang lơ lửng, tựa một con diều bằng giấy, dây buộc lại đâu đó dưới một hòn đá, thân cây chẳng bay cao hơn nữa và cũng chẳng gần mặt đất. Trong khi cơn gió ôm chổm mình vào bầu trời thì hòn đá hoặc thân cây ấy giữ chặt lại, một dấu tròn lửng lơ trên không hay là một chú chim không cánh, nhìn đám mây trôi qua thật lặng lẽ mà trong trái tim bùng lên một ngọn lửa ởm hờ khao khát.

, những bầu trời khác nhau song chung một ngọn gió lộng, rọc rãnh từng nếp gấp keo dính, thổi phồng cái bụng diều no căng hơi. Một tiếng xé xoạch, vết rách thành hình rồi theo ngay sau đó là cái chồm ôm của bầu trời dành cho nửa thân diều giấy, nửa còn lại từ từ rớt phăng, đáp lên mặt đồng mới gặt. Thế là hết, một đời diều.

Một kẻ nghiện coffeine cả nicotine dường như chẳng có cách nào để thoả lòng chán chường cà phê ngoài ngập mặt trong khói thuốc. Mồm miệng cứ như cái bát hương mà châm tiếp điếu cuối, mà cũng chẳng có khái niệm cuối cùng dành cho những con nghiện – chỉ tạm thời dừng trong chốc lát khi trong vỏ bao trống trơn. Mặc kệ cho buồng phổi quặn thắt từng chút, ngón tay mình vẫn gõ từng tiếng cành cạch lên bàn phím. Những con chữ nhuốm nỗi mặn chát, con ngươi nẫu ruột cất ra âm thanh uất nghẹn ấy thế lại thành những miếng mồi thơm ngon để tư bản cấu xé nuột trọn.

Hoàng hôn tựa tấm màng the buông xuống phủ nhẹ lên những mái nhà bằng thứ ánh sáng tim tím rũ rượi. Sau hôm đó chừng chục ngày có lẻ, tôi ngang qua quán cà phê nhỏ của Thanh Tông, và cậu ta cứ như thế bốc hơi khỏi thế giới này. Mấy chậu hoa thủy tiên trước cửa héo úa vì chẳng ai chăm non, đống lá cây rụng phía dưới cất tiếng hò reo xạc xạo trong cái hẫng cồm cộp rồi im bẵng đi. Cái lạ lẫm chẳng khác gì mồi lửa đốt cháy lên đầu lọc, nhưng cũng chả có cái cớ gì để trả lời tại sao trong trái tim lại nhẹ mất một vài nhịp. Vì là nhẹ thôi, nên chẳng phải lo lắng.

11.

Đống lon bia vất bừa dưới sàn nhà, ngay dưới cái sofa màu xám nhạt rỉnh lên cả. Cẩn thận chèn từng bức ảnh vào cuốn sổ kẹp, vò mái đầu trắng toát rối mù, bút cũng đã cạn mực. Cái hành động cẩn thận vừa nãy cũng vứt vào sọt rác hết, tôi cáu bẩn ném luôn cuốn sổ vào góc phòng.

– “How long? my boo.” – Khóa quần bị tôi kéo xuống, lòng bàn tay ôm lấy thứ mà ai-cũng-biết đang mềm uột, vuốt dọc ngang rồi lại vê theo từng đường gân mờ. Búng lên lỗ sáo rồi bắt đầu cựa quậy, bằng một phép màu nào đó nó ngẩng đầu và trông hung dữ quá thể. Một thằng đàn ông vừa thông minh và cả thành công như tôi đây là ví dụ thì ham muốn vẫn đóng một phần gì đó lớn, quan trọng lắm. Hoặc đó cũng chỉ là một nhu cầu sinh lí rất đỗi bình thường, và người mà bọn họ (tôi) thường tự tưởng tượng khi đang làm tất nhiên là những người xinh đẹp như một bông hoa thơm lừng vị mật để lũ ong có thể bay xung quanh cuốn vào. Dĩ nhiên là cơ thể loã lồ, trần trụi của cô nàng diễn viên đang phát tình trên màn hình rất nóng bỏng nhưng tôi lại chẳng có tí hứng nào, thay vào đó là sự chán chường với nỗi đau trướng từ bụng dưới. Cho đến khi đôi mắt tôi nhắm lại, thở hắt ra như vứt hết mọi thứ ra sau đầu, mái tóc vàng ươm những tia nắng mùa hạ lại xuất hiện tựa cơn hồng thủy xô đổ mọi thứ cản đường; nó càng cương cứng và phồng to, ngón tay di chuyển cọ xát lên xuống một lúc một nhanh. Từng nhịp thở ngắt quãng rồi bị tôi nuốt xuống cổ họng hết tất thảy, lòng bàn tay nhớp nháp như vẩy phải bùn, bịn rịn không thôi. Chính tai tôi nghe thấy bản thân mình ngắc ngứ cái tên “Thanh Tông” như một con búp bê được lập trình nhưng lại lắp bắp, cà lăm không thể cất thành lời hoàn chỉnh.

Chịu, cậu ta lắm trò thật.

Đến khi phần gáy sau, đặc biệt là mái tóc cũng ướt nhẹp mồ hôi, thằng nhỏ được chăm bổng tỉ mỉ nên cũng không bao lâu sau lại cuống cuồng gấp rút trước bầu không khí vừa nóng vừa lạnh, nó ngúng nguẩy rung lên giần giật, rồi cơn khoái vồ lấy, đờ đẫn người mà sau đó, cảm giác tê dại đầy mẫn cảm vẫn không kết thúc.

Bốn giờ sáng, kim giây nhích từ khắc thật chậm. Tiếng đong đếm nhỏ giọt chảy vào tai ngọt xớt, tiếc thay tôi lại chẳng hảo ngọt lắm cho nên cứ khó chịu, bực bội mãi trong người. Có lẽ là vì đống tài liệu chất thành đống trên bàn mà từ hôm kia đến giờ chẳng qua nỗi vài dòng. Tính luôn cả những tàn thuốc nát bấy dưới sàn nhà. Nhưng gì chứ, tất cả cũng chỉ là cái cớ mà thôi. Cái cớ để bao biện cho cả thảy những nỗi nhung nhớ, sự lạc lõng giữa ngôi nhà rộng lớn đã từng là chốn ồn ào nhất thành phố – trước lúc Thanh Tông biến mất.

Cậu ta biết tất cả về tôi, từ nơi sinh, thói quen xấu lẫn tốt, cả vết sẹo nhỏ trên bắp tay, chìa khoá dự phòng, mật khẩu, salon nơi tôi làm tóc, biết mọi vị trí trên cơ thể. Kể cả việc tôi đã thành công như thế nào khi chỉ vừa hăm ba, hay là việc tôi để ý cậu ta như thế nào. Hạt giống nảy nở thành chiếc mầm non, từng chút một lớn lên thành một cái cây lớn chảy dòng nhựa sống.

Hên rủi sao mà tôi lại chẳng biết thứ gì, thông tin có giá trị nhất chắc là cậu ta chẳng phải tạp vụ mà là chủ, đếm mọn chỉ mỗi mình cậu ta và đứa bạn đến giúp khi rảnh (dù cả hai chỉ chơi trò thảy xúc xắc cá ngựa – Tông nói thế). Vậy nên, tôi đoán là cái nhà (tích hợp cả cà phê) là của cậu ta vì chẳng ai mua mỗi mặt bằng đằng trước. Hơn nữa, nếu cẩn thận bới móc ra thì gia thế cậu ta cũng chẳng vừa, túi lúc nào cũng vừa hộp Nat Sherman và đủ để cầm cự quán cà phê một ngày chỉ độ mười mươi lượt khách ra vào thì hẳn phải dư dả lắm. Tôi biết chỉ đến thế vì chẳng bao giờ ấy tự mình nói với tôi cả, mà chuyện cá nhân phải là tự mình trải, trường hợp hiếm là trả lời khi được hỏi. Đừng hỏi tôi vì sao cậu ta biết tôi nhiều cặn kẽ đến thế, phần lớn là mè nheo và cả nhìn trộm (nhưng tôi cho phép).

– “Lại thế nữa rồi.”

Cuối gằm mặt xuống đống giấy báo được tôi xếp cẩn thận, lại thêm một điếu thuốc nữa phải cháy trong đêm. Bật lửa loé lên ngọn sáng màu đỏ cam tỏa vào căn phòng mùi hương metan của xăng, đơm sáng không khác gì cây nến mừng sinh nhật muộn, không cần một bài ca nào được cất lên nhưng tôi vẫn thổi tắt ngọn lửa dù không nguyện cầu điều ước nào cả. Ngọn đuốc tàn lụi dưới cơn gió dữ, hàng cây run rẩy nép chặt, rún chân giữ chặt mặt đất, chẳng giấu nỗi sợ mà phơi bày tất cả.

Dần dần, sự minh mẫn trong mí mắt ngày càng yếu ớt trước nỗi mệt mỏi, cho đến cuối cùng nó vẫn dành chiến thắng.

12.

Trong cuộc đời, ái tình là thứ xa xỉ duy nhất mà tôi chẳng bỏ tiền ra mua được. Những lần ân ái thể xác cũng chỉ giải tỏa bức bối sinh lí, không lấp đầy cái hố sâu trượt dài của yêu thương. Trăm lần vờ vĩnh vào chục trăm thứ rượu ủ trăm năm vẫn chẳng thể lên men đậm đà được cái tình cảm truớc giờ chỉ vỏn vẹn tí chút, những giọt rượu cuối cùng luôn thấm sâu vào nỗi cô đơn trong dạ dày, lấp đầy, trào ngược cuối cùng lại trống rỗng. Hàng loạt cái danh hiệu đầy khoe mẽ của kẻ thành công cũng không thể che lấp đi niềm tủi hổ, nỗi căm tức chính bản thân mình. Một kẻ gián tiếp giết người lại trông vô cùng sạch sẽ và đầy nho nhã. Những thứ giả tạo thế mà lại trở thành những mảnh ghép hoàn hảo nhất trong cuộc đời của mình, tôi ghép từng thứ, từng thứ một.

Điểm mù luôn xuất hiện ở mọi nơi cho nên nó khiến mọi người lúc nào cũng lầm tưởng. Vậy nên, em mới chẳng nhận ra và bước vào căn phòng kín, ngập ngụa bùn lầy dơ bẩn lên khắp cơ thể. Tôi thấy em khóc thật to, tóc em ngày càng dài và nút chặt cổ họng. Em chẳng thể cất thanh âm ngọt ngào nào nữa. Trong con ngươi đang rùn lên vì sợ hãi, hình ảnh đọng lại dưới đôi ngọc quý của em cũng dần rạn nứt, vỡ thành từng mảnh nhỏ. Căn phòng eo hẹp dần, nó lồi ra những chiếc gai nhọn đâm vào làn da sứ , cơ thể đầy những vết cứa rọc từng thớ thịt mềm. Tôi gào thét xin buông tha, nhưng cớ sao lại càng chọc sâu vào em, máu chảy thành dòng lem luốc khắp nơi, mùi sắt rỉ khó chịu cào nát ruột gan mình. Những hơi thở nông mong manh đến mức chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ để xé rách em và cả lòng tôi.

Tôi không có cách nào để cứu em cả, tay tôi rụt lại rồi đóng cánh cửa lại. Tôi sẽ chẳng thể thấy em gào khóc thảm thương, ánh mắt cầu khẩn yếu ớt như cánh hoa tàn.

Tiếng giày tôi loạng choạng gõ từng cái vào nền, chẳng biết từ khi nào mặt nền đầy nước. Những cú trượt dài trên sàn dẫn tôi đến nơi có lồng bể to lớn, em lại xuất hiện. Em gắng từng cú đập vào lớp kính dày, nhưng làm sao xi nhê được. Ánh mắt em yếu ớt vụn vỡ lần nữa, những vụn thủy tinh chà xát trái tim nơi đang hoảng loạn đập trong ngực trái tôi. Tôi ngay lập tức cầm lấy ngòi bút bằng sắt đập vào mối hàn thủy tinh quanh bể, nhưng cũng chẳng lâu đâu, nước đã trào ngập đầy lá phổi.

Nước mắt lã chã rơi xuống, nó dọc theo gò má mà chảy xuống mang theo hơi nóng hun nóng cả khuôn mặt. Có giọt mặn chát đau thương, có giọng lại chua cay tức tưởi, miệng lầm bầm một câu bùa chú đây chỉ là giấc mơ, chỉ là giấc mơ. Nhưng nỗi đau này rõ ràng là chân thật, đầu óc tôi bắt đầu rơi vào mê mang, từng âm thanh khản đặc rơi vào lặng câm, vị máu nhờn nhợn chảy đầy trong miệng dần rã ra.

Trong góc khuất đen nhẻm, tựa như lỗ đen hút mọi thứ vào hư vô, chiếc áo sơ mi trắng ướt sũng co ro ngồi yên. Bể nước là bốn tấm kính trong suốt, sức nước trôi nổi thân người, không động đậy nữa hoặc đã chẳng thể vùng vẫy nữa. Mấy lời ngắc ngứ chẳng thành lời lặp lại như một cái máy ghi âm, cho đến khi có tiếng bước chân từ trong một góc khuất khác vọng lại thì nó im bặt. Những bọt khí nổi lùng bùng dưới cái ánh sáng xanh lục của đèn led cũ dường như cũng tĩnh lại, yên lặng dõi theo từng tiếng động bên ngoài.

– “Mày vẫn làm đúng không? Vậy viết đi, viết nhanh lên.” – Người ấy cất tiếng, giọng nói tưởng chừng đã trôi theo thời gian lại phát ra, rõ từng chữ.

Không có câu trả lời.

– “Mày đã giết tao, bóp nát cuộc sống hạnh phúc của tao thì mày dựa vào để sống hạnh phúc?”

Xen lẫn là tiếng ngân nga của chiếc khuyên tai khua trong không khí. Trong trẻo như bầu trời xanh. Trong tôi động một cái, là người. Người vẫn chưa chết. Màu xanh trong mắt lại càng rực lên.

– “Người như mày làm sao có thể có cuộc tình đẹp được cơ chứ.” – Khuôn mặt trong quá khứ hiện ra trước mặt, không phải là những âm thanh xuất hiện mỗi tối trong cơn mộng mị, không phải là tiếng sóng biển vồ lấy trong giấc ngủ mà tất cả đều là thật, hạt lệ đẫm dưới khoé mắt, đến nỗi chỉ cần vươn tay về phía trước, những ngón tay có thể có xúc cảm da thịt thực sự.

– “Tao xin lỗi, làm ơn hãy tha cho tao.”

Đôi mắt cay xè tôi mở to, chẳng để tâm đến vết rách trong thanh quản, lấy một hơi nói ra những lời nghẹn dưới chót lưỡi suốt bấy năm. Xúc cảm vỡ oà trong lòng, chắt chiu những hạt đắng cay, đau đớn, mỏi mệt vào cái chậu cát, chẳng cần ánh sáng, chẳng cần nước tưới mà vẫn sinh trưởng thật tốt; cái cây lỗi lầm, của hèn nhát trở thành cổ thụ dưới lớp đất cằn cỗi, những cái rễ sâu dài ngoắm chặt vào mình không dễ gì lấy ra đã khiến tôi chìm vào cơn mộng ê chề nay đang động đậy, vùng vẫy về mọi phía.

– “Chính mày là người không thể cứu nó. Là mày bỏ chạy trước, mày vẫn hèn nhát như thế, vẫn ích kỉ và tham lam.” –
– “Tao không thể cứu, mày chính là người giết em ấy. Chứ không phải tao!”
– “Thứ nó cần là mày có thể bước đến mà thôi.”

Rất lạnh.

Thứ ánh sáng màu xanh lục lẫn vào đồng tử hổ phách, trộn lẫn cái vô hồn với nguy hiểm thành một ánh nhìn tựa như mũi giáo lao về con mồi. Em đang nhìn tôi, những lọn tóc như ánh dương đang nhảy múa. Vặn vẹo. Nhưng em đã chết rồi. Từng dây thần kinh xoắn lại vào nhau như mối chỉ loạn đẩy tôi đến cơn đau đến mức những ảo giác chìm vào màn đêm một lần nữa.

Lưng áo tôi ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào phía sau, tuy vậy nhưng cơn đau đầu vẫn chưa biến mất, âm ỉ và râm ran cho tới tận sáng.

13.

Hồi còn nhỏ, mấy đứa loắt choắt có khi chẳng chịu làm bài tập mà chạy tót đi chơi. Tối hôm đó, nó tìm hết mấy đứa trong xóm khi chơi trốn tìm nhưng sáng hôm sau thì lại bị quở trách vì cuốn vở bài tập trống không. Nhưng nó hẳn tự hào lắm, bé tí ấy thôi mà sau này khi lớn lên, nó cũng phải học cách có trách nhiệm hơn, ít nhất là với cuộc đời nó, và không nguy lụy thêm ai. Cách “người lớn” trưởng thành có khi là chịu tổn thương sâu sắc, có khi là suy nghĩ thay đổi một mạch 360 độ, hoặc là nó chỉ muốn nó có cuộc sống ích kỉ cho riêng mình. Chung lại, đến một thời gian nào đó những đứa trẻ sẽ có một bầu trời của riêng chính mình.

Ngụm trà nóng tràn vào khoang họng, lưỡi ướt đẫm vị chan chát của nụ chè mới sấy. Tôi lật ngửa chiếc cặp da, tay lấy bản thảo đưa trước mặt dì Hoa – mẹ của Kim, nhân vật chính của vụ án lần này. Mặt dì hơi trầm lại, những vết đồi mồi ướm lên da nhưng vết châm kim bé tí trên tấm vải áo, từng rãnh nheo bên khoé mắt rụt lại rồi nhăn nhúm. Tay dì chạm vào ảnh người con gái đang cười trong bản in, vuốt nhẹ lên đôi má chỉ còn ở thế giới hai chiều.

Trời mùa hạ nóng ru ru, nắng sớm thôi nhưng lại đốt cháy sự cảm thương của tôi thành tro tàn. Rốt cuộc là đám lửa vẫn thiêu rụi hết tất cả mọi thứ, đặc biệt là mấy thứ mỏng manh như đồng cảm, thương tiếc chẳng hạn. Dì Hoa vẫn phải đi làm sớm, ở cái tuổi lục ngoại, làm bà làm ông ấy thế mà vẫn phải dãi sương nắng làm cho ruộng ớt của xí nghiệp. Trước khi tạm biệt, dì chạy vội vào nhà trong, dưới quê ấy mà, luôn có mấy thứ gọi là quà quê. Chẳng nỡ từ chối vì tôi còn bị nạt trễ giờ dì, thôi thì dì cũng không để ý tới phong thư đặt vào cuối bản thảo như lời báo lần cuối tôi đến đây.

Xe đánh lái qua ngã rẽ, tựa hồ như con chuột lũi vào khoé rãnh, thật gọn gàng, núp nép mà cũng thật đường hoàng vào thành phố. Vào giữa buổi sáng, con đường đã ngập âm thanh toán loạn chẳng rõ nỗi nguồn gốc. Có hơi ồn ã nhưng tôi thích nó, ném mình vào đám đông khiến tôi cảm thấy an toàn. Lúc đó, sẽ chẳng có những khoảng lặng chết.

Mùa hạ năm nay rõ khác nếu so với những năm khác, một mùa hạ mà tôi lại tùy hứng đến văn phòng làm việc như một nhân viên rất-đỗi-bình-thường. Ý tôi là bất thường với người chẳng muốn tới trụ sở (may mắn là tôi chỉ bám dính với ghế xoay chừng vài tháng ). Sự xuất hiện đột ngột của tôi dạo gần đây với tần suất tăng dần cũng đã khiến mọi người quen dần. Mấy cái tên kì lạ giờ cũng thành quen nhưng rồi cũng sẽ nhớ nhớ quên quên chừng cỡ tháng nữa. Lúc ấy, thì tôi cũng đã nghĩ việc, phè người dưới gốc táo đón trăng lên chứ không chạm vào cái danh xưng mĩ mãn kia nữa.

Cơ quan cấm hút thuốc, mà đối với một tên nghiện nicotine thì đó chính là một trong những lí do tôi không thích làm việc ở văn phòng (dù rằng những lí do khác cũng đất hỡi lắm). Sự phụ thuộc chuyển sang cà phê, mà như đã nói vấn đề tôi gặp – cái chứng “kén cà phê tạm thời” kia để lại vô vàn huệ lụy cho thằng Xuân. Cái mớ tóc hồng hồng che khuất màn hình laptop, lông đầu còn xơ xát hơn cả Thanh Tông khiến mắt tôi khó chịu.

– “Gì?”

Tôi gập lại laptop, cau mày.

– “Dạo này tới hoài vậy, làm gián đoạn tao quá.”
– “Sao đây, thiếu kẹo dẻo hả?”
– “Cũng không có gì. Không thèm cà phê à?”
– “Nhạt miệng lắm, rảnh thì tới chỗ hôm bữa mua cho tao đi.”
– “Cái tiệm-nghệ-thuật-kì-dị ấy hả?” – Mắt nó mở to, tay nó đút vào túi quần bên. – “Dạo này mày lạ lắm. Nếu mày không định trả lời thì tao sẽ khôn- Nhanh đi.” – Tôi ngắt lời, tôi thì có gì mà lạ chứ.

Thế giới này đầy rẫy những thứ mà người ta không hiểu, có người sẽ đi giải nó như một bài toán cũng có những người để nó yên mà trôi đi nhanh chóng. Từng chút biếng nhác như thế chất đầy trong lòng, rồi hóa thành một ít nhỏ, sau nữa lại thành một ụ to, ụ rơm rất dễ bén cháy, chỉ bằng một tàn lửa âm ỉ.

Khoảng chừng trên dưới 10 lần đến quán cà phê be bé trước giàn thủy tiên và lần nào cũng xách mớ bao từ Starbuck, miệng lầm bầm chửi rủa tốn thời gian phủ giữa cái nóng điên người.

Phòng tiếp khách trong cơ quan có một khoảng mở, một ban công đượm cái non mơn của mấy loại rau xanh hữu cơ trồng bởi mấy cô đầu bếp bên căn tin. Nơi được lòng tôi nhất ở tòa báo. Ban công hướng thẳng ra ngoài, không che mưa che gió, độc tấm kính nhẵn nhụi cao chừng mét rưỡi, bên trên là thanh chắn hình trụ, tròn gắn dọc theo chiều dài. Cũng chẳng biết mấy con búp bê cầu nắng mưa treo lên thanh chắn là của ai, mỗi lần tôi đến lại được thay mới. Mưa thì ố vàng, hôi hám, nắng thì phai màu, rách rưới. Có lẽ cũng không phải là do thói quen, mà là có niềm tin với con búp bê cầu mưa nắng ấy.

Vậy còn tôi, đức tin của tôi là gì?

Đáp lại là làn khói xám nghịt bao lấy cánh mũi, buồng phổi ngập ngụa dưới móng vuốt của con mãnh thú bằng khói, tan vào hư vô, dìu dịu xoa nhẹ con tim. Đời người chỉ có những kẻ cô đơn mới dùng thuốc lá để cháy lòng thôi. Cho những nỗi buồn vu vơ, cả cái buồn trăm năm, cả mới lòng bong độc cô giữa vạn sinh kiếp. Rực cháy rồi biến mất. Rồi tôi lại nhẫn người khi nhớ đến cái mùi thuốc lá tươi mát xộc vào khứu giác, quen thuộc lắm. Nhưng tôi gạt đi nhanh, như bụi dính trên áo.

Ánh nắng ban chiều gay gắt đến thế cũng hóa dịu dàng xuống đóm rau hữu cơ. Ấy là tài, tạo vật có ý thức không thích phải hạ mình (đúng hơn là dịu cái cá tính) xuống như thế. Từng hạt nắng nhảy múa lên giọt nước còn đọng ở gân lá, chắc là một điệu gì đó nhẹ nhàng lắm cho nên cả những cái lá cũng yên lặng, gió từng lúc miên man vỗ vào mặt.

Quái kiểu gì cũng thấy buồn phiền, khó chịu.

Thằng Xuân sau khi đến quán cà phê có mấy cái cốc hình thù hơi đặc biệt lần thứ 17 thì chẳng kiêng nể gì nữa. Nó vùng vằng cái tóc màu hồng sau khi tôi lại nhờ nó trở lại lần thứ 18, nó nổi khùng. Giựt lấy điếu thuốc tôi đang cầm, mặc kệ còn đến yếu nửa cây mà dẫm dưới đế giày da. Nhìn mặt là rõ, nó muốn đá tôi bay từ ban công tầng 4 xuống để làm rõ chuyện liệu rằng con người có thể bay? (Dù rằng từ xa xưa đã khẳng định, không!)

– “Tao đã bảo mày không ổn và tao cũng không biết chuyện mày với cái thằng nhóc bồi bàn kia ra sao. Nhưng mày điên thật rồi Duy ạ.”
– “Tao thích vị cà phê ở đó thôi.”
– “Đứa phất phơ như mày từ bao giờ chỉ cố định một chỗ vậy?”

Nói xong, nó im lặng. Cũng nhoài người về phía tấm kính, để cằm lên cánh tay đặt trên thanh chắn. Thở dài thườn thượt, vết sẹo nó ánh lên trong cái nắng tà tà.

– ” Mày phải dùng cả con tim và trí óc để suy nghĩ. Đừng mỗi con tim cũng đừng mỗi trí óc, chỉ có mày mới tự thoát ra mày, mà thôi.”

Bọn tôi đứng cả đó suốt buổi chiều. Khi cảnh thành phố từ trên cao ngắt lại ám cái hoàng hôn thì Xuân mới vỗ vai tôi thật nhẹ, ngắt lấy dòng suy nghĩ đang rối rang như tơ vò một cục. Cánh chim đơn độc bay lên bầu trời vừa mới hung đỏ, gam màu tim tím, xanh chàm, đen thẳm hay đỏ cam trộn xen lẫn vào nhau như một tấm tranh hỗn độn, của người họa sĩ chuyên nghiệp. Đẹp, nhưng khó hiểu.

14.

Mùa hạ luôn có những cơn mưa bất thường lắm, chẳng được thông báo trên báo đài nên có hơi phiền phức nhưng dễ đến rồi cũng dễ đi. Cùng lắm là những giọt nước be bé đậu bên vai áo, chẳng mấy chốc sẽ bốc hơi đi mà không để lại dấu tích gì. Các hàng quán bên vệ đường trải dài những tấm biển quảng cáo tươm tất, duy chỉ có bảng gỗ viết bằng màu dầu dựng ngay trước cửa. Mấy chậu thủy tiên khô héo đằng trước cũng đã tươi tắn hơn, có lẽ người cũng đã trở lại. Con đường này là một khúc rẽ từ đường lớn, ấy thế mà không có mấy bóng người. Cửa hàng cá cảnh đằng trước vắng tanh, mấy con cá vàng như hiểu được âm thanh của tiếng mưa mà trồi ngụp thổi lên bong bóng nước con con.

Từng giọt mưa tròn lẳng bấu vào vết màu lì trên tấm bảng gỗ, nó mang chút xíu màu trôi vào kẽ gạch lát. Hơi nóng ồm ồm bốc hơi lên mặt đất, đây chính là thời điểm tuyệt vời nhất để rít một hơi thuốc dài nhưng tôi chẳng còn tâm trạng nữa. Đã gần một tháng, quán cà phê không mở cửa (Thanh Tông như bốc hơi sau tối hôm đó). Từ ngoài nhìn vào trong, lá của cây giáng hương rụng đầy trên đất, một mớ lốm đốn nâu xen lẫn với những tia nắng vàng nhỏ xíu. Tôi không biết bản thân mình tại sao lại phải đến đây vào ngày hôm nay, và chờ đợi một phép màu chỉ có ở trong tưởng tượng.

Mưa vẫn không tạnh.

Vẫn cứ đổ lên chiếc áo sơ mi màu trắng tôi thích nhất, cả đôi giày da cũng sắp sũng nước. Những cơn mưa bóng mây đến rồi lại đi làm người ta quên mất rằng cơn mưa thật sự sẽ đến.

Đến rồi lại đi, giống như Thanh Tông. Chỉ cần không để mắt đến sẽ khiến người khác gặp rắc rối. Cậu ta là người tôi thấy khó chịu nhất, từng hành động từng cử chỉ từng lời nói từng chi tiết nhỏ xíu.

Cách cậu ta vận cái áo vạt rộng khi vòi thắt vài cái bím trên mái tóc dài của tôi.

Cách đôi đồng tử rực màu xanh ụy lụy khi bốn mắt chạm nhau vào mỗi tối, trong bóng đêm, tôi là người lẩn trốn còn cậu ta là người tìm, lần nào Tông cũng thắng, một cách vô cùng ngạo nghễ.

Tôi bảo tóc cậu ta khô lắm, đừng nhuộm nữa và cũng đừng nằm cạ vào đùi tôi (khi tôi bận quần xà lỏn) luôn, nhưng trả lời tôi là cái mặt chưng hửng, cậu ta cười khì như một đứa trẻ, lắm lúc tôi chẳng nghĩ Thanh Tông đã trên hai mươi vì cái tính trẻ con khó chiều quá.

Mà vì cái tính trẻ con nên cá tính cậu ta mạnh lắm như một quả bom nổ chậm và đã châm ngòi thì sẽ nổ “uỳnh” bật hết cả móng nhà. Tôi nói không thì cậu ta sẽ ép buộc tôi làm ngược lại nếu không thì sẽ rất phiền phức như là nhét vài cục đường vào cốc cà phê đen vì thừa biết tôi không thích ăn ngọt.

Lần nữa là cái vụ cậu ta hút thuốc và ném bừa vào mớ tài liệu làm nó lấm chấm đủ vết, tôi giận lắm và quát lên. Ngay lập tức, cậu ta cũng xả một tràn: Anh cũng hút thuốc trước mặt em đấy thôi. Cái chính là cả tôi và Thanh Tông đều không thích đối phương lúc nào mồm cũng như cái bát hương, và tôi quát lên vì cả căn phòng ám mùi bạc hà, nó làm tôi cảm thấy thất thủ ngay trong chính ngôi nhà của mình. Thanh Tông giận dỗi bỏ về cứ như là lỗi của tôi, tôi phải xin lỗi cậu ấy gì chứ? Ấy là mạnh miệng lắm, vài ngày sau, chính tôi lại đứng vén mành tranh lên nhìn con Miên phơi cái bụng mềm dưới nắng. Nó chạy sang mớ cải xoè mấy cái lá phẳng xuống lớp đất, che mặt vào phiến lá rồi nằm ấp xuống, tựa như nó biết mọi thứ và để lại cho chúng tôi không gian riêng.

“Tôi nhớ vị cà phê bạc hà thôi.” – chẳng còn giây phút nào để cậu ta trả lời lại bằng cái điệu đùa cợt nữa. Sự ấm áp trên phiến môi đền đáp cả tôi và cậu, như một thứ quà tặng vô giá (nhưng không giới hạn), chúng tôi đã có nhiều hơn một cơ hội để rõ ràng với nhau nhưng lần nào cũng vất ra sau đầu vì từng cái chạm dịu dàng đến nóng nảy, cả hai đều không muốn phải dứt ra một cái hôn đem lại thứ xúc cảm quá tuyệt vời ấy.

Em đến và để lại từng cái hằn sâu trong tim và rồi biến mất như em chưa từng tồn tại.

Đó là điều khiến tôi phải đau đớn nhất.

Vỏn vẹn đôi mươi ngày chẳng gặp mà tôi cứ tưởng đã trôi qua trăm năm, vạn năm thậm chí tưởng chừng đã qua một kiếp người tửu tử. Vạn ái tình nhét sâu vào trong kẽ sâu kín trong lồng ngực chỉ chực chờ một vết nứt nhẹ để nó ào ạt trôi đổ vào tim. Thế nên tôi chẳng muốn mình yêu thích thứ gì đó quá nhiều, mà với cái kinh nghiệm đổ năm lên đầu thì sống gần ba chục năm, thứ tôi quý mến rồi sẽ hỏng nát tỷ như cái chết hai người ấy và cả con mèo lông đen tuyền còn lại cũng lạc đi mất.

Trời dần sâm sẫm tối, những cái bóng dài đổ lên mặt đường khiến cho tôi có chút nản lòng. Mấy con cá vàng cũng đã ngừng thổi bong bóng nước, bọn nó vây vẫy cái vây xinh, bơi tán loạn. Mưa cũng đã tạnh từ lâu, khung cảnh mang cái màu xỉn bạc sao mà cô đơn, bã buồn đến thế.

Và em đã đến.

Chiếc ô còn vương vào giọt nước chảy dài trên vành, nhỏ tí tách những nỗi hối hận vừa mới chớm nở của tôi xuống. Chẳng đợi em phải cất lời trước như mọi khi, tôi bước đến, như buông thõng xuống hết mọi thứ ngập ngụa trong mình. Thanh Tông em vẫn chưa bao giờ thích sự bị động, cái ánh mắt dữ dội mang ý “đến bên em nhanh lên duy” dẫn dắt tôi di từng bước nhỏ, không, ý em là tôi phải nhanh lên trước khi em đổi ý.

Mọi chuyện như vỡ lẻ thành từng chút một, rằng em không phải là cơn mưa rào chóng đến chóng đi của cái mùa hạ thất thường. Em là cơn mưa dầm kéo dài suốt vài ngày ròng. Em không phải chiếc phao cứu sinh được ném xuống khi tôi chìm dưới đại dương sâu thẳm. Em chính là người cùng tôi nhảy xuống, tay trong tay, không quan tâm rằng đây là bể tình hay là biển đau khổ nhớp nhúa. Thanh Tông là tình yêu, là thứ ánh sáng xa xỉ nhất trong cuộc đời tăm tối, là đấng cứu thế của một kẻ hèn nhát đầy tự tôn, của riêng mình tôi.

Em luôn là người bắt bài tôi, luôn luôn là như thế.

Có một khoảng cách vô hình giữa tôi và em ngay lúc này. Dường như em chẳng còn một động thái nào nữa, bởi đồng tử lục bội em trong veo, đang vắt ngần giữa cái ánh sáng khi chiều về. Sâu thẳm trong đáy mắt, em đang chờ đợi. Em không hề che giấu bất cứ thứ gì khi ở bên tôi, em luôn tinh tế bày tỏ mọi cảm xúc khi lúc tôi kề bên và đôi khi nó làm tôi có chút ngại ngùng, thậm chí là xấu hổ. Mấy lúc như vậy, tôi thường sẽ làm lơ đi, tránh xa suy nghĩ của em vì sợ hãi, có phải rằng tôi chỉ đang hiểu lầm mọi thứ. Không, đó chỉ là nỗi tự ti đã đeo bám tôi hàng năm trời thứ mà tôi luôn cố giấu giếm khỏi người khác như một bí mật.

Đấy là cơ hội cuối cùng mà em dành cho tôi, trước khi em bỏ lại một linh hồn cô độc, xấu xí nhất thế giới. Cảm quan trong cơ thể tôi đang gào thét đến điên cường, rằng em đang ngay trước mặt. Hương nicotine bạc hà thoang thoảng và mùi của tóc cháy trong nắng hạ bùng lên một ngọn lửa nơi ngực trái. Bọn nó thét gào như những con quỷ khát máu, đòi mòn nhưng hiển nhiên, đây là lúc em cần và phải được tôi trân trọng từng chút một. Đây không phải lúc tôi chết ứ trong cái quá khứ rĩ rích cùng với nỗi tự ti hèn kém, cũng chẳng phải là lúc mà em có thể đùa bỡn như có như không.

“Tôi nhớ Thanh Tông. Tôi yêu em. Yêu em hơn tất cả mọi thứ, hơn cả bản thân tôi.”

Tôi biết là, em yêu tôi. Cũng giống như tôi yêu em. Nhưng nếu em có thể hiểu biết tường tận tôi, thì tôi lại mù mịt đọc em như một cuốn sách viết bằng cổ ngữ – một thứ ngôn ngữ kì lạ nào đó chẳng có nỗi một quy tắc cụ thể, chỉ có thể chắp vá bằng những từ đơn độc thành câu. Hôm nay, em dạy tôi một từ mới của chính em. Ngượng ngùng. Cũng là lần đầu tiên, trên gò má dễ thương của em ửng hồng rồi lan dần đến mang tai, kỳ diệu và đẹp đẽ, e ấp tựa đoá hoa ban. Và cũng là lần đầu, giọt lệ mà em cố kìm nén ứ đọng bên lớp mi dày cũng tràn xuống cằm. Nhanh thôi, em lại nhanh chóng dùng tay áo lau đi mất.

Mùa hạ có những tia nắng lạ kì nhất thế gian kết thúc trong một cái chớp mắt chớm qua như thế. Bởi vì, những người yêu nhau đã có lời cho riêng mình. Không cần lời ve râm rả họ đã tường tận lòng nhau. Cũng vì chẳng còn những lần chia tay bất ngờ nữa cho nên cũng không có những cơn mưa bóng mây bất ngờ nào đổ ập xuống mái đầu.

Hạ đến rồi lại đi, thứ còn sót lại trong cái ánh dương tàn lụi là ái tình đang đượm rực lửa hồng.

Ta bên nhau và bên nhau, quẩn quanh trong tình yêu, đắm chìm dưới biển tình.

Ở ngay trước bể kiếng cá vàng, vẫn có một gã đàn ông hôn lên gò má mà gã mê đắm. Gã thủ thỉ gã chỉ cần nhau, gã chẳng còn cần Paris nơi lãng mạng ngày ấy nữa.

Tôi mong em, mỗi ngày sẽ dạy cho tôi một từ ngữ mới, từ nay cho đến về sau.

note: mình nghĩ ra plot sau khi nghe savior (cùng với only, h.s.k.t) của lee hi. mới đầu, chính là dựa theo only nhưng mình lại lụy savior mất cho nên việc xây dựng nhân vật hơi nhỡ tay. một nhân vật có bóng đen tâm lí ở đây là nhân vật Duy (kokonoi) gặp được Thanh Tông (inui) và bắt đầu “yêu”. cái yêu này khiến cho Duy sợ hãi, hèn nhát, muốn trốn tránh và không muốn thừa nhận vì anh ta nghĩ là cuộc đời mình không được sống “hạnh phúc” như thế. bởi vì những xấu xa trong những năm làm nhà báo, và anh ta nghĩ là chính mình đã (gián tiếp) giết người, điều đó hình thành một cái bóng bao phủ mọi ngóc ngách. anh gặp những cơn ác mộng đen hàng ngày, nhưng trong một đêm, không phải là những cái đen tối bao phủ hết tất cả mà có cả những lần mà Thanh Tông chết đi trước mặt. những nỗi sợ hãi, giày vò cũng được giải tỏa trong cái đêm ấy. có một chi tiết mình không viết vào là thật ra chính nhất là kẻ bị ám ảnh và tự cho rằng mình là kẻ liên quan đến cái chết của “người” chứ cả hai nhân vật “người” không hề hận gì anh cả, chính bọn họ là người lựa chọn cách cứu rỗi chính mình bằng cái chết. vậy thôi, là Duy đã “sáng lên” sau cơn ác mộng liên kết với hình ảnh người ảnh yêu, sau đó chính là Xuân, đồng nghiệp của anh cỗ vũ anh tiến đến với tình yêu của mình. đó là cái kết mình nghĩ đến.

mình không biết là có phải nó hơi hụt hẫng hay không nhưng mình nghĩ đối với tên “savior” đó là cái kết trọn vẹn nhất mà duy có được sau khi Duy get over =)))) ý mình là hẫng thật cơ. mà mình dự định sẽ viết một phần khác liên kết chặt chẽ và đánh kĩ hơn vào những vào tình yêu của Duy, vì có nhiều thứ vì anh duy tồy và em thanh tông cộc khiến mình thích 200%

note +2: mình không nhắc gì đến tâm lí của thanh tông nên cũng không biết chắc là thanh tông liệu có yêu duy như duy nghĩ hay là chỉ đùa bỡn vì thanh tông chỉ có hai mươi tuổi, lúc mà tình yêu còn quá mơ hồ nếu so với một kẻ già đời như duy.

note +3: tuy nói là vậy nhưng mà mình vẫn cho một số chi tiết về tình cảm của tông dành cho duy bởi tông thích duy, bị lôi cuốn bởi duy là thật =)))))

note +4: mình muốn chỉnh lại những đoạn đầu nhiều lắm vì cứng và kì (DỞ) quá, đọc lại cứ không hài lòng lắm cứ muốn sửa nhưng chẳng sửa được, có lẽ là tại vì cà phê đen khiến mình như thế (đây là đổ lỗi: *hàng tự sìn hữu cơ 100% có hàng ngon là được rồi* và bỏ ngang cái chấp niệm you are fucking loser nên mày phải hoàn thành nó ở một-cách-tốt-nhất-mà-mày-có-thể).

note +5: 30/11/2021, thật sự thì mỗi lần đọc lại thì thấy càng tệ và lỗi, bug nhiều quá trời ơi

Leave a comment

Design a site like this with WordPress.com
Get started